Hạnh của đất (thơ)

03/07/201103:27(Xem: 14103)
Hạnh của đất (thơ)

 canhdep_1b

Hạnh của đất

Kahlil Gibran

Đất ơi, ngươi xinh đẹp biết bao,

và siêu phàm biết mấy!

Hoàn hảo biết bao khi ngươi vâng lời ánh sáng,

cao quí biết mấy khi ngươi qui thuận mặt trời!

Khuôn mặt ngươi đáng yêu biết bao

khi đeo chiếc mạng bóng tối,

và quyến rũ biết mấy

khi mang mặt nạ mịt mùng!

Vỗ về biết bao bài hát sớm mai của ngươi,

và khắc nghiệt biết mấy

những lời ca tụng chiều tà của ngươi!

Ngươi toàn vẹn biết bao, Đất ơi,

và oai nghiêm biết mấy!

Ta từng đi trên bình nguyên của ngươi;

ta từng leo lên núi đá của ngươi;

ta từng xuống tận thung lũng của ngươi;

ta từng vào hang động của ngươi.

Nơi bình nguyên ngươi ta tìm thấy giấc mơ của ta;

trên núi cao ngươi ta tìm thấy niềm tin của ta;

trong thung lũng ngươi ta chứng kiến tĩnh lặng của ngươi;

trên đá sỏi ngươi, lòng kiên định của ngươi;

và trong hang động ngươi, niềm bí mật của ngươi.

Ngươi yếu đuối và mạnh mẽ,

khiêm nhượng và kiêu sa.

Ngươi mềm dẻo và cứng cỏi,

rõ ràng và bí mật.

Ta đã cưỡi lên biển cả của ngươi,

thámhiểm các dòng sông của ngươi,

đi theo các con suối của ngươi.

Ta đã nghe Vĩnh cửu nói

qua thủy triều ngươi lên xuống,

và các thời đại vọng lại

những bài ngươi hát giữa đồi cao.

Ta đã nghe cuộc đời đang gọi cuộc đời

trong các hẻm núi

dọc theo triền non.

Ngươi là miệng và môi của Vĩnh cửu,

dây đàn và ngón tay của Thời gian,

bí nhiệm và đáp án của Cuộc đời.

Mùa xuân của ngươi đánh thức ta dậy,

dẫn ta ra đồng ruộng ngươi,

nơi hơi thở ngươi thơm ngát

tỏa lên như trầm hương.

Ta từng thấy hoa trái lao động mùa hạ của ngươi.

Vào mùa thu, trong vườn nho ngươi,

tathấy máu ngươi chảy tràn như rượu.

Mùa đông của ngươi mang ta vào giường ngươi,

nơi tuyết trắng làm chứng ngươi trinh bạch.

Mùa xuân, ngươi tinh chất thơm ngát;

mùa hạ, ngươi hào phóng;

mùa thu, ngươi nguồn dư dật.

Một đêm trời lặng và trong,

ta mở mọi cửa sổ và cửa lớn của linh hồn,

bước ra ngoài để nhìn ngươi,

trái tim ta căng phồng tham lam và dục vọng.

Và ta thấy ngươi nhìn chằm chặp các ngôi sao

đang lấp lánh cười với ngươi.

Ta bèn liệng hết gông xiềng

vì vừa khám phá ra rằng

chính trong không gian của ngươi

mới là nơi cư ngụ của linh hồn.

Khát vọng của nó lớn lên trong khát vọng của ngươi;

bì nhan của nó yên nghỉ trong bình an của ngươi;

và hạnh phúc của nó ở trong bụi vàng

các ngôi sao rắc lên hình hài ngươi.

Một đêm, bầu trời chuyển màu xám xịt,

linh hồn mệt nhoài khắc khoải,

ta bước ra ngoài với ngươi.

Và ngươi xuất hiện với ta như gã khổng lồ,

vũ trang bằng bão tố thịnh nộ,

chiến đấu với quá khứ bằng hiện tại,

đổi thay cái cũ bằng cái mới,

và để cho kẻ mạnh đánh tan kẻ yếu.

Lập tức ta học được rằng

qui luật của người đời là qui luật của ngươi.

Ta học được rằng

kẻ nào không tự bẻ cành khô của mình

bằng chính bão tố của mình,

sẽ chết trong mệt nhoài.

Và kẻ nào không dùng cách mạng

để bứt lá khô của mình,

sẽ chầm chậm lụi tàn.

Ngươi hào phóng biết bao, Đất ơi,

và mạnh mẽ biết mấy lòng ngươi trông ngóng

các đứa con lạc loài giữa những gì chúng sở đắc

và những gì chúng không thể thành tựu.

Chúng ta la hét và ngươi mỉm cười,

Chúng ta xê dịch và ngươi ở lại.

Chúng ta nhạo báng và ngươi hiến dâng.

Chúng ta làm ô uế và ngươi thánh hóa.

Chúng ta ngủ không một giấc mộng,

còn ngươi mơ trong tỉnh thức vĩnh viễn của mình.

Chúng ta đâm thủng ngực ngươi bằng giáo với gươm,

và ngươi băng bó vết thương của chúng ta

bằng dầu với nhựa thơm.

Chúng ta gieo trong cánh đồng ngươi những sọ cùng xương

và từ chúng ngươi mọc lên

cây hạnh đào cùng cây dương liễu.

Chúng ta đổ những phế thải vào lồng ngực ngươi,

và ngươi làm đầy sân đập thóc của chúng ta

với những bó lúa mì

và máy ép rượu của chúng ta

với những chùm nho.

Chúng ta chiết từ các thành tố của ngươi

để chế ra đại bác và đạn bom,

nhưng xuất từ các thành tố của chúng ta,

ngươi tạo ra hoa huệ và hoa hồng.

Ngươi nhẫn nại biết bao, Đất ơi,

và nhân từ biết mấy!

Có phải ngươi là hạt bụi được bàn chân Thượng đế nâng lên

khi ngài du hành qua Vũ trụ

từ đông sang tây?

Hay là tia lửa được phóng chiếu

từ lò cừ của Vĩnh cửu?

Có phải ngươi là hạt mầm

rơi trong cánh đồng trên bầu trời

để mọc thành cây của Thượng đế

vươn lên các tầng trời

bằng những cành thượng thiên của nó?

Hay ngươi là giọt máu trong huyết quản

của gã khổng lồ nhất,

hay ngươi là hạt mồ hôi

trên lông mày hắn?

Có phải ngươi là trái cây chín bởi mặt trời?

Có phải ngươi mọc lên từ cây Tri thức Tuyệt đối

với rễ trải khắp Vĩnh cửu

và cành xuyên suốt Vô cùng?

Có phải ngươi là hạt châu được Thần linh của Thời gian

đặt vào lòng bàn tay Thần linh của Không gian?

Ngươi là ai, Đất ơi, và ngươi là gì?

Ngươi là "Ta", Đất ơi!

Ngươi là thị lực và sáng suốt của ta.

Ngươi là hiểu biết và giấc mộng của ta.

Ngươi là cơn đói và cơn khát của ta.

Ngươi là đau khổ và hân hoan của ta.

Ngươi là hờ hửng và cảnh giác của ta.

Ngươi là cái đẹp sống trong đôi mắt ta,

là cơn khát khao trong tâm hồn ta,

và là sự sống bất tận của linh hồn ta.

Ngươi là "Ta", Đất ơi.

Nếu chẳng ở cho hữu thể ta,

ngươihẳn không hiện hữu.

Nguyễn Ướcdịch

Nguồn:Bài Earth (Đất), trong Thoughts and Meditations (Ý nghĩ và chiêm nghiệm) của Kahlil Gibran, dịch từ tiếng A Rập của Anthony R. Ferris. Nhan đề “Hạnh của đất” mượn từ thuật ngữ của Phật giáo, một trong Hạnh của tứ đại.

Theo: PSN

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/04/2018(Xem: 10206)
Ta về...ôn lại cảnh đời luôn gặp Duyên nghiệp , tình người , nhân quả là chi .. Ngày tháng phù sinh , góp nhặt được gì ? Cố Sống làm sao.... "Phải là người Tử Tế "
25/04/2018(Xem: 10890)
An Lạc Cảm Tùng xanh thẳng đứng một thân cây, Tán lá xoè ra mát đất này. Sớm sớm chim kêu mừng nắng dậy, Chiều chiều gió lộng gợi cờ bay. Chùa im mõ sớm khua tan mộng, Kệ bỗng chuông khuya thức tĩnh ngày. Trúc biếc vờn lay hồ gợn sóng, Vườn thiền tĩnh mịch, ý thiền say...!
24/04/2018(Xem: 13592)
Khi con chim thôi hót. Khi con bướm, con ong không còn nữa. Khi núi rừng trơ trụi. Khi ao hồ khô cạn. Khi cá chết nổi lều bều. Khi không khí đen ngòm lá phổi. Thì bạn có ngồi trong cung vàng điện ngọc. Bên cạnh một đống đô-la. Thì cũng chỉ ngồi trong địa ngục.
22/04/2018(Xem: 13334)
Thế Tôn! Ngài đến thế gian này Mở lòng đaị bi giảng dạy chúng con Công đức như trời biển núi non Dù có muôn vạn lời tụng ca, tán thán Cũng không sao báo đáp được thâm ân Ngài hiện thân trong hoàng gia danh giá nhất nhân gian Cực đỉnh quyền uy, phú qúy giàu sang Rồi buông xả ra đi tìm đường giải thoát Vì thương chúng con và vạn vật muôn loài Tứ Diệu Đế thuở ban đầu khai đạo
21/04/2018(Xem: 15230)
Chông gai, máu lệ, nhân tình Đắng cay, thế thái, bạo hành, đau thương... Nẻo Đời duyên nghiệp vấn vương Dấn thân tầm Đạo, con đường mở toang.
21/04/2018(Xem: 9921)
Dương trần lại xuống khổ nào vơi! Vẫn biết không đâu chẳng đặng rời… Nghiệp đã nhiêu thời qua khắp nẻo, Duyên còn vạn thuở đến nhiều nơi… U sầu nghĩ ngợi lòng luôn thấm, Khắc khoải nương cầu lệ mãi rơi! Bản giác trong lành khai cõi mộng, Qui về trí Nhã chọn đường khơi…
21/04/2018(Xem: 15909)
Ngày xưa có một nhà buôn Dẫn đoàn xe nọ lên đường đi xa Đem theo hàng hóa bán ra Lời nhiều muốn kiếm phải qua nước ngoài, Hành trình gian khổ kéo dài Một ngày đoàn tới ven nơi hiểm nghèo Bãi sa mạc nóng như thiêu Ban ngày cát mịn nóng nhiều như nung Đi ngang qua khó vô cùng Xe bò kéo nặng càng không dễ dàng.
20/04/2018(Xem: 11808)
Ngày của mẹ luôn là ngày rộng mở Nuôi con bằng cả một nắng hai sương Đời mẹ qua biết bao nỗi đoạn trường Mong con sớm thực hành lời Phật dạy .
19/04/2018(Xem: 12647)
Hôm nay 19-2 vía BỒ TÁT QUÁN THẾ ÂM ĐẢN SANH Cũng là ngày truyền thống ở Quê con tảo mộ Cô Hồn nhân dịp tiết Thanh Minh hằng năm Lạnh thừa tê ngọn thanh minh Quăng đời ngắc ngoải giữa thinh âm chiều Mơ hồ sương khói phiêu diêu Gươm đao quá vãng chống điêu linh về
19/04/2018(Xem: 12662)
Quán vạn Pháp huyễn tướng Người biết tu am tường Phương tiện mà chuyển hướng Mê chấp lạc nẽo đường. Cứ theo lời Phật dạy Tứ Đế chân thật thay Ba Khổ cùng Tám Nạn Nhân qủa tất rõ này.