Kim Cổ Sắt Son

25/06/201114:44(Xem: 11565)
Kim Cổ Sắt Son

vulan_mevacon

Xin ngắt một cành hoa

Dâng lên công đức Mẹ

Xin ngắt một cành hoa

Dâng lên công đức Cha

Nhớ thương cửa cửa nhà nhà

Non non nước nước gia gia hữu tình

Ta đi trên nước non mình

Ta về đồng nội in hình núi sông

Dư đồ một dãi cong cong

Uốn theo chữ “S” Tiên Rồng Việt Nam

Xin ngắt một cành hoa

Tôn thờ công đức Mẹ

Xin ngắt một cành hoa

Phụng cúng công đức Cha

Nước non non nước của ta

Tiếng Quốc sông núi tiếng Gia cửa nhà

Ngàn năm Văn Hiến tinh ba

Rồng Tiên mở hội hoan ca kiêu hùng

Đất này là đất nước chung

Nước này là của giống dòng Việt Nam

Vàng son chạm sắt lên chàm

Ngoại thực sạch bóng ngoại xâm tiêu đời

Hỡi người Việt Nam ta ơi

Nhất hô bá ứng vạn lời tuyên ngôn

Đông Tây Nam Bắc đừng hòng

Tan hoang khiếp vía kinh hồn biết chưa

Xin ngắt một cành hoa

Đáp đền ơn Mẫu Tử

Xin ngắt một cành hoa

Nhớ nghĩa đức Phụ Thân

Nếu cần, đánh đổ phù vân

Nếu cần, quét sạch phong trần bụi bay

Nói cho biết đó biết đây

Đừng gieo ách họa đừng bày tai ương

Việt Nam dũng khí đường đường

Trọng nghĩa thì sống, dở tuồng ra tro

Xâm lăng, xâm thực chật mồ

Hống hách, bạo ngược, xương khô chất chồng

Này này, ta bảo nhớ không

Lật trang sử cũ thoát tròng nhớ nghe

Này này, ta bảo đừng mê

Đựng vào biết mặt, chui về nhà ma

Việt Nam Dân Tộc của ta

Nhứt ngôn ký xuất thiên la rợn hồn

Xưa nay vẫn thế không sờn

Cổ kim không đổi sắt son Tiên Rồng

Đó là núi núi sông sông

Định ban tọa thị giống dòng Việt Nam.

Tháng 6 – 2011

TNTMặc Giang

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/02/2011(Xem: 13541)
Khói mây liễu mộng, ngoại trần chơi Trăng nước hoa gương, gẫm lại cười Nhân ái đề huề, sao tỏ rạng...
21/02/2011(Xem: 17309)
chẳng phải là bài thơ hẹn ước chẳng phải là ý tưởng vẽ vời mà mùa xuân năm nay lại như cánh gió hân hoan đi về...
21/02/2011(Xem: 14702)
cánh rất mỏng chim đường bay rồi chẳng tới bởi mù sa hớt hải đuổi bên chân
19/02/2011(Xem: 28262)
Hết lòng trân quí và ghi nhớ ân đức sâu dầy của sư Sán Nhiên đã biên soạn và hiệu đính tập sách này, cũng như đã hoan hỷ cho phép Hội Thiện Đức ấn tống nhằm góp phần vào công cuộc hoằng hóa Phật pháp đem đến lợi lạc cho nhiều người. Hội Thiện Đức xin biết ơn sự ủng hộ tinh thần và tán thán sự phát tâm đóng góp tịnh tài của quý Phật tử và ân nhân cho công trình ấn tống này. Xin tri ân chị Thân Thục & anh Thân Phúc đánh máy tập sách; anh Thân Hòa trình bày sách bao gồm thiết kế bìa sách; anh Chúc Giới, anh Thiện Tánh, cùng anh Chúc Tùng cung cấp tài liệu và hình ảnh; Tâm Hân Huệ thỉnh ý sư Sán Nhiên; chị Tâm Thiện, chị Chơn Hạnh Bạch, chị Diệu Âm, Thân Hồng, cùng anh chị Lê Lộc (Lancaster, PA) phụ giúp sổ sách, liên lạc, và kêu gọi cho quỹ ấn tống.
19/02/2011(Xem: 14858)
Lá xanh cõng nắng sang mùa Phất phơ sương khói hiên chùa gọi nhau Làm thơ, hoa cỏ chụm đầu...
13/02/2011(Xem: 60292)
Vội đến, vội đi, vội nhạt nhòa Vội vàng sum họp vội chia xa. Vội ăn, vội nói rồi vội thở Vội hưởng thụ mau để vội già.
06/02/2011(Xem: 13201)
Đường của thơ là đầm đìa cát bụi Vùi nắng mưa sấm chớp bão bùng Và khơi mở dòng đời từ vô thủy...
02/02/2011(Xem: 11878)
"Trước sau nào thấy bóng người, Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông." Ngữ tình vương vấn. Tâm cảnh xao động. Mối tương dữ sâu sắc giữa thiên nhân trong lần Kim Trọng trở lại vườn Thúy tìm Kiều. Người xưa vắng bóng, chỉ thấy cảnh cũ hoa đào cười trước gió đông ngày xuân. Đó cũng chính là cảnh của Thôi Hộ trong bài thơ dưới đây.
02/02/2011(Xem: 17170)
1) Đối với các Thiền Sư thời Lý-Trần, sự ứng dụng tâm thức tu hành với những giáo lý Đức Phật truyền dạy là một. Trong Kinh Hoa Nghiêm, phẩm Nhập Pháp Giới, Đức Phật khai thị về không gian: "Mười phương thế giới đồng nhất thể." Trong Kinh Kim Cang, Đức Phật mở bày ý niệm về thời gian: "Quá khứ tâm bất khả đắc, hiện tại tâm bất khả đắc, vi lai tâm bất khả đắc."
02/02/2011(Xem: 15493)
Sự hiện hữu đột biến phản diện của một đóa mai đã đánh lay tâm thức của người đọc một cách bất ngờ, tạo ra một mối nghi tình cho hành giả, trong hai câu song thất kết thúc của bài kệ, mà thiền sư Mãn Giác đã trao cho những người đi sau, nhân lúc cáo bệnh thị chúng của ngài, chúng vẫn còn tiếp tục chảy không biết bao nhiêu bút mực để nói về sự hiện hữu của chúng.