Kim Cổ Sắt Son

25/06/201114:44(Xem: 11562)
Kim Cổ Sắt Son

vulan_mevacon

Xin ngắt một cành hoa

Dâng lên công đức Mẹ

Xin ngắt một cành hoa

Dâng lên công đức Cha

Nhớ thương cửa cửa nhà nhà

Non non nước nước gia gia hữu tình

Ta đi trên nước non mình

Ta về đồng nội in hình núi sông

Dư đồ một dãi cong cong

Uốn theo chữ “S” Tiên Rồng Việt Nam

Xin ngắt một cành hoa

Tôn thờ công đức Mẹ

Xin ngắt một cành hoa

Phụng cúng công đức Cha

Nước non non nước của ta

Tiếng Quốc sông núi tiếng Gia cửa nhà

Ngàn năm Văn Hiến tinh ba

Rồng Tiên mở hội hoan ca kiêu hùng

Đất này là đất nước chung

Nước này là của giống dòng Việt Nam

Vàng son chạm sắt lên chàm

Ngoại thực sạch bóng ngoại xâm tiêu đời

Hỡi người Việt Nam ta ơi

Nhất hô bá ứng vạn lời tuyên ngôn

Đông Tây Nam Bắc đừng hòng

Tan hoang khiếp vía kinh hồn biết chưa

Xin ngắt một cành hoa

Đáp đền ơn Mẫu Tử

Xin ngắt một cành hoa

Nhớ nghĩa đức Phụ Thân

Nếu cần, đánh đổ phù vân

Nếu cần, quét sạch phong trần bụi bay

Nói cho biết đó biết đây

Đừng gieo ách họa đừng bày tai ương

Việt Nam dũng khí đường đường

Trọng nghĩa thì sống, dở tuồng ra tro

Xâm lăng, xâm thực chật mồ

Hống hách, bạo ngược, xương khô chất chồng

Này này, ta bảo nhớ không

Lật trang sử cũ thoát tròng nhớ nghe

Này này, ta bảo đừng mê

Đựng vào biết mặt, chui về nhà ma

Việt Nam Dân Tộc của ta

Nhứt ngôn ký xuất thiên la rợn hồn

Xưa nay vẫn thế không sờn

Cổ kim không đổi sắt son Tiên Rồng

Đó là núi núi sông sông

Định ban tọa thị giống dòng Việt Nam.

Tháng 6 – 2011

TNTMặc Giang

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/09/2012(Xem: 11338)
''Vào cửa Phật từ bi hỷ xả Ra thế gian vô ngã vị tha'' Vui Xuân ta sống chan hoà Luôn tu huệ phước, đại gia thái bình Xuân về ta đón ta nghinh Chúc nhau hạnh phúc, đẹp xinh cõi lòng
22/09/2012(Xem: 15098)
“Nhân bất học bất tri lí” Nhưng trí-lương-tri Soi sáng lòng người… Nhân hữu học Lắm phường ma quỷ Mất vầng trăng Đen tối lương tâm.
08/09/2012(Xem: 16702)
Từ thuở hoang sơ đã nguyện làm mây trắng Che mát cho đời qua những đêm ngày oi bức điêu linh Bi mẫn lập ra muôn hạnh Sa mạc cháy bỏng ươm thành rừng xanh
08/09/2012(Xem: 14126)
Mùa trăng Báo hiếu vẳng chuông ngân, Tiễn biệt người xa lánh cõi trần.
01/09/2012(Xem: 13770)
Tưởng nhớ Thầy Thích Đức Niệm
30/08/2012(Xem: 12576)
Tịnh Độ tìm ở đâu xa ?
29/08/2012(Xem: 10654)
Khổ nhục Thầy tôi
28/08/2012(Xem: 10517)
Mẹ Quan Âm
27/08/2012(Xem: 14583)
Chuyển tâm niệm Phật A Di Đà
09/08/2012(Xem: 17489)
Âm vang của tiếng vọng “Hòa Bình” là niềm khao khát của nhân loại nói chung và của từng dân tộc nói riêng. Thế kỷ 20 với hai cuộc thế chiến hãi hùng đã đẩy đưa nhân loại xuống vực thẳm của điêu linh và chết chóc. Chiến tranh đồng nghĩa với tàn phá và hủy diệt, và cũng chính trong đêm đen tột cùng của chiến tranh, tiếng vọng “Hoà Bình” đã vang lên để thức tỉnh lòng người. Hòa bình đồng nghĩa với cọng tồn và an lạc, là niềm ước ao của mọi tâm hồn hướng thiện. Chiến tranh xuất phát từ tham, sân, si, thì hòa bình phải khởi đi từ lòng nhân ái và lửa Từ Bi. Đó là ý niệm bàng bạc trong toàn bản trường ca thi phẩm của Tuệ Đàm Tử, tức Hòa Thượng Thích Giác Lượng