Kim Cổ Sắt Son

25/06/201114:44(Xem: 11847)
Kim Cổ Sắt Son

vulan_mevacon

Xin ngắt một cành hoa

Dâng lên công đức Mẹ

Xin ngắt một cành hoa

Dâng lên công đức Cha

Nhớ thương cửa cửa nhà nhà

Non non nước nước gia gia hữu tình

Ta đi trên nước non mình

Ta về đồng nội in hình núi sông

Dư đồ một dãi cong cong

Uốn theo chữ “S” Tiên Rồng Việt Nam

Xin ngắt một cành hoa

Tôn thờ công đức Mẹ

Xin ngắt một cành hoa

Phụng cúng công đức Cha

Nước non non nước của ta

Tiếng Quốc sông núi tiếng Gia cửa nhà

Ngàn năm Văn Hiến tinh ba

Rồng Tiên mở hội hoan ca kiêu hùng

Đất này là đất nước chung

Nước này là của giống dòng Việt Nam

Vàng son chạm sắt lên chàm

Ngoại thực sạch bóng ngoại xâm tiêu đời

Hỡi người Việt Nam ta ơi

Nhất hô bá ứng vạn lời tuyên ngôn

Đông Tây Nam Bắc đừng hòng

Tan hoang khiếp vía kinh hồn biết chưa

Xin ngắt một cành hoa

Đáp đền ơn Mẫu Tử

Xin ngắt một cành hoa

Nhớ nghĩa đức Phụ Thân

Nếu cần, đánh đổ phù vân

Nếu cần, quét sạch phong trần bụi bay

Nói cho biết đó biết đây

Đừng gieo ách họa đừng bày tai ương

Việt Nam dũng khí đường đường

Trọng nghĩa thì sống, dở tuồng ra tro

Xâm lăng, xâm thực chật mồ

Hống hách, bạo ngược, xương khô chất chồng

Này này, ta bảo nhớ không

Lật trang sử cũ thoát tròng nhớ nghe

Này này, ta bảo đừng mê

Đựng vào biết mặt, chui về nhà ma

Việt Nam Dân Tộc của ta

Nhứt ngôn ký xuất thiên la rợn hồn

Xưa nay vẫn thế không sờn

Cổ kim không đổi sắt son Tiên Rồng

Đó là núi núi sông sông

Định ban tọa thị giống dòng Việt Nam.

Tháng 6 – 2011

TNTMặc Giang

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/05/2016(Xem: 13106)
Em về khoác áo hoàng hôn - Lặng nhìn biển sóng khói sương xa mờ - Hồn buồn đứng vịn câu thơ - Quê xưa khuất bóng giấc mơ tan rồi!
16/05/2016(Xem: 11756)
Cho qua những chuyện buồn phiền Nếu không thì khổ triền miên lâu dài Cho qua lời nói trái tai Nếu không nhớ mãi chấp hoài mệt thêm Cho qua mọi sự khích hiềm Nếu không sẽ khổ gì ghìm với nhau Cho qua hết việc buồn đau Nếu không thì trước hay sau cũng thù Cho qua là biết cách tu Nếu không xả bỏ thiên thu nhớ đời
15/05/2016(Xem: 13544)
Bỏ nhà đi, bỏ phố phường Bỏ một nỗi nhớ lạ thường. Nhớ ai? Bỏ bộn bề nặng hai vai Bỏ bàn phím chữ từng ngày thấm thơ Bỏ lo toan đã bơ phờ Bỏ con tim nhói lơ ngơ yêu đời Bỏ nụ cười, bỏ cuộc chơi Lên chùa Góc vắng
14/05/2016(Xem: 12577)
Đàn đứt ba dây The guitar with three strings left Nhạc sỹ vẫn hát He still singing out his lungs Bài ca bát ngát The song of the immense fight spirit Của kẻ lên đường! Of the fearless warrior.
14/05/2016(Xem: 16704)
Xin hãy sống về thăm quê một chuyến Tôi đưa người đi khắp nẽo đường quê Anh sẽ thấy chị và em sẽ thấy Biển buồn tênh nhiều xác cá thương ghê Xin hãy sống về thăm quê anh nhé Tôi đưa người thăm lại cánh đồng xưa Mãnh ruộng cha cày một nắng hai mưa Đang tơi tả vì đâu ra nông nỗi
14/05/2016(Xem: 11329)
Thuận duyên mọi việc dễ dàng Nghịch duyên đừng có mơ màng uổng công Có duyên chuyện khó cũng xong Không duyên chớ đợi chớ trông làm gì Còn duyên thì ở đừng đi Hết duyên chấp nhận có chi phải buồn? Thiện duyên phải giữ luôn luôn Ác duyên phải diệt tận nguồn mới yên Đủ duyên cuộc sống như tiên Thiếu duyên mọi thứ ưu phiền phủ vây Tình duyên có lúc vơi đầy
12/05/2016(Xem: 10912)
Mưa cũng đẹp nếu ai ngắm nhìn kỹ Từng hạt mưa rơi xuống thật tuyệt vời Mưa đã làm cho tươi mát cuộc đời Bao cây cỏ thầm cảm ơn mưa đó!
05/05/2016(Xem: 10321)
Khắp thế giới môi trường đang ô nhiễm Riêng Việt Nam cá cứ chết dài dài Hết Đồng Nai (Vedan) nay Vũng Áng đại tai (Famosa) Cá không chết chắc Người phải trả giá ?
30/04/2016(Xem: 15180)
Chút nhân duyên đến chốn này - Ngục tù trần thế hiển bày thanh thiên - Kể gì thù bạn, lạ quen - Kể gì sống chết, sang hèn với nhau?
30/04/2016(Xem: 16540)
Thượng thừa giới hạnh cao siêu Tọa đăng tỏa chiếu phép mầu vô biên Thích an lạc nhập cửa thiền Nguyên nhiên cảnh giới toại niềm thanh cao Tạng Như Lai ứng nhập vào Chủ trừ bi lụy, ngọt ngào nghĩa nhân Trì trai giữ giới trọn phần Tu khai trí tuệ, gieo vần từ bi Viện tàng kinh các uy nghi Quảng thông an lạc truyền đi mọi miền Đức cầu thế giới bình yên Melbourne Quảng Đức như nhiên sáng ngời.