Thức giấc nửa khuya (thơ)

09/05/201104:21(Xem: 14925)
Thức giấc nửa khuya (thơ)

 me-con-02

Chập chờn thức giấc nửa khuya,
Tưởng hình bóng Mạ như vừa thoáng qua.
Áo dài nối vạt phất phơ!
Con theo níu lấy gió đưa mất rồi.
Đâu đây thoang thoảng giọng cười,
Thân thương biết mấy, suốt đời không quên.
Chung quanh khung cảnh lặng yên,
Mùi hương dạ lý trước hiên quyện vào.
Làm con nhớ lại năm nao!
Lời thơ Mạ kể, thuộc làu Cúc Hoa.*
Giọng trầm thổn thức, xót xa,
Cuộc đời nhân vật thật thà gian nan.
Mạ ơi! Cuộc sống cơ hàn,
Mà tình mẫu tử đầy tràn niềm thương.
Chiến tranh rực lửa quê hương,
Mạ không còn nữa mảnh vườn tan hoang.
Lớn lên khoảnh khắc võ vàng,

Chúng con lạc lõng làm dân xứ người.

Đêm nay mất ngủ, đắng môi,
Để dòng kỷ niệm một thời diễn ra…
Những ngày thơ ấu an hòa,
Quẩn quanh theo Mạ vào ra không rời!
Bao nhiêu chuyện cũ bỏ rồi,
Chỉ còn bóng Mạ sáng hoài trong tim.

Võ Đình Tiên

* Phạm Công, Cúc Hoa của Nguyễn Đình Chiểu

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/09/2013(Xem: 21332)
Khi mẹ con qua đời, vì con bệnh nặng nằm một chỗ nên con đã không về được để tiễn đưa mẹ về chặng cuối cuộc đời. Lòng con bức xúc đau khổ vô ngần, con đã làm bài thơ: “Phương Xa Tiễn Mẹ”
11/09/2013(Xem: 18775)
Con người ta sống trên đời, Phải luôn nghĩ đến những người chung quanh. Tâm tư, lời nói, việc làm, Phải luôn cân nhắc kỹ càng trước sau.
11/09/2013(Xem: 20744)
Khuyên ai nếu có lòng tu, Trước tiên phải biết tự tu lấy mình. Tu trong chợ, tu giữa đình, Miễn sao mình biết là mình đang tu.
11/09/2013(Xem: 29298)
Nam mô Từ phụ Thích Ca Vì thương sanh chúng hiện ra trên đời Bạch Ngà báo mộng tuyệt vời Giáng sanh con quý ra đời Thích Ca
07/09/2013(Xem: 20347)
Chúng sanh tạo hóa mà ra Cũng nhờ cha mẹ cho ta thân này Cuộc đời cũng thật đắng cay Có cha không dưỡng, con không cậy nhờ Thương con vô bến vô bờ
06/09/2013(Xem: 33498)
Nắng vàng tỏa cỏi ta bà rực sáng Lâm Tỳ Ni, Phật giáng thế hôm nay Trần gian này dù nay đổi mai thay Tâm bất động, đạo vàng thiêng bất diệt.