Thiên Tai bao giờ kết thúc?

19/04/201106:24(Xem: 14590)
Thiên Tai bao giờ kết thúc?
storm_1

 

Tháng 12, Tháng 01 Năm 2011

Bão lụt tại Queen-sland Úc Đại Lợi

Ngày 23 tháng 02

Động đất xảy ra tại Christ-church Tân Tây Lan

Ngày 11 tháng 3

Lại động đất sóng thần tại đảo quốc Nhật Bản

Rồi động đất, bão tố liên hoàn khiếp đảm

Khu ngoại ô biến mất

Một Thị trấn biến mất

Một Thành phố biến mất

Một Tỉnh lỵ, rồi liên tỉnh, liên vùng biến mất

Đất không còn là đất

Trời không còn là trời

Đảo lộn

Ngửa nghiêng

Chôn vùi

Tím ngắt !

Tang thương

Vụn vỡ

Khổ đau

Chất ngất !

Còn gì là sự sống và cuộc đời

Còn gì là sinh mạng của con người

Của muôn loài cùng vạn vật

Khóc chưa kịp khóc

Cười chưa kịp cười

Chết không toàn thây, biến mất

Sống thẫn thờ ngây dại tâm can

Trần gian ơi hỡi trần gian

Nhân gian sao lắm bẽ bàng đớn đau

Xanh kia ráo mán cạn tàu

Chơi trò tháu cáy đổ đầu phù sinh

Nơi này chưa hết điêu linh

Nơi kia xuất hiện cực hình trầm kha

Nơi này tan cửa nát nhà

Nơi kia vùi dập Ta Bà đắng cay

Sức người chỉ có đôi tay

Đành cam thống nỗi đọa đày mà thôi

Chia nhau chắp vá đắp bồi

Chia nhau tình tự da mồi thịt thau

Động đất gì mà tăng cường địa chấn

Sóng thần gì mà tường nước dựng lên

Tốc xoáy

Nhấn chìm

Trào lộng

Mông mênh

Mọi vật thể đều tan hoang

Tất cả san bằng bình địa

Thái Bình Dương ơi, vành đai muôn thuở

Ấn Độ Dương ơi, lằn ranh địa cầu

Núi lửa, động đất ở thế thuẫn mâu

Chợt bùng nổ thì hành tinh xanh gánh chịu

Khi xảy ra, không hoành hành đơn điệu

Mà kéo theo những điệp khúc liên hoàn

Mưa, gió, bão, lụt, thiên tai tựa vết dầu loang

Tha hồ gầm thét và tha hồ thác loạn

Dữ dội

Bạo tàn

Kinh hoàng

Khiếp đảm !

Nghiêng ngửa

Chôn vùi

Đổ nát

Tang thương !

Còn chi mà nói đoạn trường

Còn chi mà nói tư lường hồn đau

Điêu linh chưa kịp đổi màu

Thống khổ đã ụp phủ đầu nhân gian

Đổ nát chưa kịp kéo màn

Vụn vỡ đã ụp phũ phàng thế nhân

“Đã đày vào kiếp phong trần

“Dở sống dở chết” mấy lần mới thôi”

Queen-sland nước Úc, hai năm sau chưa vá nổi

Christ-church Tân Tây Lan, còn vụn vỡ mười năm

Nhật Bản tiếp theo, mấy mươi năm xa xót Phù Tang

Hỡi Bão lụt!

Hỡi Động đất!

Hỡi Sóng thần!

Hỡi Núi lửa!

Hỡi Thiên tai!

Hỡi mọi Thiên tai!

Ôi ! Thiên tai đến bao giờ mới kết thúc???

Sau Bão lụt tại Queensland, thì Động đất tại Tân Tây Lan,

rồi Động đất Sóng thần bên Nhật Bản, nhưng bị bận ĐH.

Sáng nay 24-3-11mới viết.

TNTMặc Giang

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23/01/2012(Xem: 18901)
Có lẽ Ngài chỉ mượn cảnh mùa xuân để diễn đạt sự chứng ngộ của Ngài. Mà sự chứng ngộ của riêng Ngài thì làm sao kẻ phàm phu tục tử như chúng ta có thể thấu triệt được.
23/01/2012(Xem: 25466)
Xuân hiểu là một bài thơ ngũ ngôn tứ tuyệt xinh xắn, trong trẻo, hồn nhiên, thuần túy tả cảnh buổi sớm mùa xuân thật thơ mộng. Bài thơ có lẽ được viết khi Trần Nhân Tông còn trẻ...
22/01/2012(Xem: 14130)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa
22/01/2012(Xem: 14419)
Ta là Di Lặc, Đức Phật của mặt trời Ta chiếu soi với lòng từ ái bình đẳng đến tất cả Ta được gọi là Đức Phật kế tiếp không phải bởi vì ta sẽ biểu hiện trong hình sắc thân thể Nhưng bởi vì ta sẽ đến với những ai tiến bộ trên những giai tầng của con đường tâm linh và nói: " Hãy là những người thân hữu hạnh phúc, và hãy ban bố phước lành."
22/01/2012(Xem: 14880)
Trước khi định nói điều gì Ta nên học hạnh nhu mì lắng nghe, Trước khi chỉ trích, cười chê Ta nên nhìn lại tự phê phán mình.
21/01/2012(Xem: 18431)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa kể lại một thời Đức Phật đã ngồi vắng lặng
20/01/2012(Xem: 20234)
Tuổi trẻ chưa tường tỏ sắc không Tâm xuân vừa đến trăm hoa lòng Chúa Xuân hiện hữu thừa chân lý Giường Thiền tĩnh toạ thấy hồng rơi. (Tâm Thường Định dịch)
18/01/2012(Xem: 24891)
Viết, để khen tặng người trong cuộc đã vì tình thương, sự sống, vượt qua mọi lằn mức của khổ đau, chịu đựng và thân phận - TNT Mặc Giang
15/01/2012(Xem: 12798)
Thời gian như thể thoi đưa Ngày nào bé tí giờ vừa sáu mươi Sáu mươi - tuổi thích ăn chơi Chẳng thèm quà bánh chỉ xơi thuốc nhiều Sáu mươi mới thật biết yêu Yêu con yêu cháu hơn yêu chính mình
15/01/2012(Xem: 23560)
Đi cho hết cõi Ta Bà,sống cho trọn kiếp nhân sinh, cuối cùng chúng ta quay đầu về cố quận, điểm không cùng của sanh tử, lằn ranh vô tận của vô minh, khởi đầu và chung cuộc. Mộtsự đối diện gay go, thách đố giữa hai bờ mê ngộ, trên từng đỉnh cao ngút ngàn củagian truân vất vả, với vô thường cận kề nối nhịp, hay trên từng hoang sơ trơ trụituyết sương, nhịp bước cùng ta trong sự hoan hỷ tuyệt cùng?.. Trong chuỗi dài bất tận đổi thay của năm tháng, quá khứ nối nhịp với tương lai, trở thành thông lệ, mỗi lần xuân đến mang theo hương lạ, khiến cho cõi lòng hân hoan...