Trên đỉnh tịch lặng

26/03/201109:45(Xem: 15699)
Trên đỉnh tịch lặng
phamcongthien-5
Rắn trườn lên đồi tây
Rung hết cả rừng cây
Gió về bên đồi đông
Tịch liêu. Chiều. Ráng hồng.

Lang thang ngày mây trắng
Rộn ràng như trẻ thơ
Đêm về trên ngõ vắng
Một mình. Im. Như tờ.

Một đêm đã qua chưa
Hoang vu đất lạnh tăm.
Trên đỉnh tịch lặng ấy
Lật nhẹ bảy mươi năm.

Một đêm đã qua rồi
Anh về, lời buông hết.
Đồi cao. Ngồi. Lặng im.
Hoa trắng rợp phương trời.

(Kính tiễn Thầy Phạm Công Thiện)
Học trò nhỏ của Thầy,
Vĩnh Hảo

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/03/2011(Xem: 16158)
Cuộc sống vốn là sự hỗ tương giữa con người với thiên nhiên. Từ ngàn xưa, con người đã cảm nhận được sự cần thiết của cỏ, cây, hoa, lá theo thời gian.
26/03/2011(Xem: 11640)
Khi đến chẳng mang theo gì Cũng như vậy đó ra đi nhẹ nhàng Sá chi đâu chuyện thế gian...
25/03/2011(Xem: 9650)
Canh Thìn mệnh số sống xa nhà, Lưu lạc phương trời cách Mẹ Cha
25/03/2011(Xem: 9505)
Lặng lẽ canh khuya bóng nguyệt mờ, nỉ non tiếng dế sót trời mơ
24/03/2011(Xem: 10404)
Bình Định quê ta đẹp tuyệt vời, Lừng danh võ nghệ khắp nơi nơi
22/03/2011(Xem: 10786)
Hồ Gươm nước biếc cảnh tươi xinh, Rặng liễu buông tơ lộng bóng hình
22/03/2011(Xem: 9136)
Thao thức từng đêm nỗi nhớ nhà, Chạnh lòng day dứt những ngày qua
22/03/2011(Xem: 9440)
Đời tu sĩ như mây trời sông nước Sống độc hành với tiếng gọi niềm tin Để yêu thương qua mỗi bước hành trình Nhìn trăng đẹp mà tâm hồn mở rộng
21/03/2011(Xem: 11017)
Xuân về hoa nở rực trời đông, nắng ấm lung linh ửng sắc hồng
20/03/2011(Xem: 21648)
Bôn ba ngoài vạn dặm Cũng chỉ một trăng rằm Bao nhiêu là hố thẳm Xoáy về nốt ruồi đậm