Trên đỉnh tịch lặng

26/03/201109:45(Xem: 16720)
Trên đỉnh tịch lặng
phamcongthien-5
Rắn trườn lên đồi tây
Rung hết cả rừng cây
Gió về bên đồi đông
Tịch liêu. Chiều. Ráng hồng.

Lang thang ngày mây trắng
Rộn ràng như trẻ thơ
Đêm về trên ngõ vắng
Một mình. Im. Như tờ.

Một đêm đã qua chưa
Hoang vu đất lạnh tăm.
Trên đỉnh tịch lặng ấy
Lật nhẹ bảy mươi năm.

Một đêm đã qua rồi
Anh về, lời buông hết.
Đồi cao. Ngồi. Lặng im.
Hoa trắng rợp phương trời.

(Kính tiễn Thầy Phạm Công Thiện)
Học trò nhỏ của Thầy,
Vĩnh Hảo

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/07/2014(Xem: 21465)
Đền ân đáp nghĩa tứ thân (thơ)
30/07/2014(Xem: 16336)
Hoài Vọng Huyên Đường (thơ)
30/07/2014(Xem: 18898)
Cao Vọng của Cha Mẹ (thơ)
30/07/2014(Xem: 16947)
Hoài Vọng Mẫu Thân (thơ) Trần Trọng Khoái, Trần Kim Quế
30/07/2014(Xem: 17414)
Hiếu Niệm (thơ) của Trần Trọng Khoái
30/07/2014(Xem: 23088)
Ân Đức Sanh Thành (thơ) của Lão Thi Sĩ Trần Trọng Khoái
29/07/2014(Xem: 14862)
Đôi khi đời đau khổ Tập thở nhẹ và cười Nếu không làm như thế Chỉ thiệt mình mình thôi
29/07/2014(Xem: 14421)
Gặp Thầy nhớ chị Hà Thanh Người Ca Sĩ ấy vang danh một thời Chị đi như lá Thu rơi Đời người sinh tử kiếp đời luân lưu !..
29/07/2014(Xem: 30989)
Hồng đỏ cài lên đẹp tuyệt vời Phải nên trân trọng nhé người ơi! Những ai còn mẹ còn hồng đỏ Màu đỏ thắm tươi vẻ rạng ngời