Đài sen mười đóa

14/12/201011:56(Xem: 13453)
Đài sen mười đóa

1.Loài hoa tiết hạnh dị thường

đêm đêm giữ ngọc gìn hương cho đời

trinh nguyên lay động đất trời

thơm câu kinh Phật, ướp lời ca dao

2.Kết đài, lá lục vươn lên

cọng xanh xuyên nước, tụ thiền đầu hoa

thuyết kinh nhất đóa, nhất tòa

thơm lừng hương pháp, nhà nhà mến yêu

3.Đáy bùn, mầm chuyển hóa sinh

chắt chiu nhựa luyện, kết tinh ngọc ngà

phong lan cùng với liên hoa

sắc hương biến tấu khúc ca hạ vàng

4.Đình, chùa biểu tượng tinh anh

phù điêu, bích họa khắc tranh cát tường

đóa liên hoa- tuệ đông phương

sinh từ bùn đất, thiền hương ngát ngào

5.Loài hoa ngôn, hạnh, công, dung

đúng mùa, đúng tiết thủy chung với đời

nết cao sang, đức rạng ngời

lấy bùn tanh mực, viết lời gương trong

6.Hoa kia ngọc khiết băng trinh

chẳng lây uế nhiễm đáy sình tanh tao

kết đài điểm mắt trăng sao

sen thơm bảy đóa thuở nào còn hương

7.Tuyệt vời hương sắc hoa sen

đục trong cứ vẫn, bùn phèn có sao

đông quân đã có mai đào

ai ngờ chúa hạ thai bào đồng quê

8.Hồ ao, sen viết bài thơ

trăng thanh thần khí, bùn nhơ cốt phàm

hồn văn chương chẳng dính chàm

chữ lời khiết nhã, sương ngàn đọng hương

9.Tinh anh, cao sáng vẹn mười

giữa miền lửa hạ, nụ cười an nhiên

hồ đêm, trăng nước ngủ quên

nắng mai hương tỏa, tình thiền thanh cao

10.Sen từ hạ thắm bước ra

nhụy vàng rắc nguyệt, cánh hoa phớt hồng

tình mênh mông, nước mênh mông

rong xanh bèo tía ngủ bồng bềnh hương.

Huyền Không Sơn Thượng

Am Mây Tía, 2007

Minh Đức Triều Tâm Ảnh

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2011(Xem: 15504)
Sự hiện hữu đột biến phản diện của một đóa mai đã đánh lay tâm thức của người đọc một cách bất ngờ, tạo ra một mối nghi tình cho hành giả, trong hai câu song thất kết thúc của bài kệ, mà thiền sư Mãn Giác đã trao cho những người đi sau, nhân lúc cáo bệnh thị chúng của ngài, chúng vẫn còn tiếp tục chảy không biết bao nhiêu bút mực để nói về sự hiện hữu của chúng.
28/01/2011(Xem: 14430)
Dâng một giò lan cúng Phật Một chiều Đông rụng hiên sân Ngoài vườn hương lan gió thoảng Dặm trời sương khói bâng khuâng.
27/01/2011(Xem: 14185)
Tất cả bồ tát đều đã xuống trần gian làm hạnh nguyện của mình giữa thời mạt pháp có duyên thì mới gặp hay phải gặp mới có duyên...
27/01/2011(Xem: 13188)
Tuổi cao không già giặn Thân ở chốn trần lao Nếu tâm không vững chắc Nam Bắc thành phân chia
22/01/2011(Xem: 21053)
Thắng Hội Vu Lan nhớ Mẹ hiền Noi gương hiếu hạnh Mục Kiền Liên Thanh trai lễ vật lòng tha thiết Nguyện Đức Từ Bi cứu đảo huyền
22/01/2011(Xem: 12821)
Từ đây ở cõi Ta Bà Chúng sanh nối bước Phật Đà từ bi Thắp lên ngọn đuốc cùng đi Trên đường giải thoát viễn ly vọng tình Đoạn trừ phiền não vô minh
19/01/2011(Xem: 14129)
Bài thơ tám câu, tám dòng chữ nhỏ, Tám dòng sông miền núi trong lành. Đường tới biển, tới thơ gian khó, Nhưng hãy hòa với biển xanh. Bài thơ tám câu, tám dòng chữ nhỏ, Tám chàng trai miền núi yêu đời. Các anh đi trên trăm đường gian khó, Mũ của mình đừng để rơi!
15/01/2011(Xem: 13569)
hỏng tay ra phố một mình Đêm ba mươi xả buông giành áo cơm Mặc người chộn rộn lo toan Ta tìm ta giữa ngổn ngang dập dìu Phàm phu chen với cao siêu
14/01/2011(Xem: 18118)
Vạt nắng vui đùa cơn gió thoảng nụ cười hoa nở lúc xuân sang chân tình từng bước ru hoang dại mở cánh mai vàng đón ước mơ ta đi tìm đến cửa thiên thanh từ thưở lòng son ngủ giấc dài bao thiên niên kỷ, nhìn mây nước giật mình, thấy bóng vẫn không phai..
14/01/2011(Xem: 14339)
Đã lâu rồi, gặp lại nhau, chúng mình đều già hết. Người bạn thân ở lúc nào đó, nay nhìn lại, cũng khó nhận ra. Mái tóc đã bạc, vầng trán có nhiêu gạch dài, đôi mắt vẫn hoang vu như ngày nào. Tôi mỉm cười vì ngày xưa, anh cũng từng nhìn đôi mắt tôi, thăm dò. Lúc đó, cao hứng làm sao, tôi vội trả lời bằng hai câu thơ nhí nhố của tuổi trẻ “ mắt tôi chứa cả bầu trời. Mắt tôi ôm cả một đời thương yêu”..Thế mà thời gian đã vội trôi qua, phong trần đã cướp đi nhiều thứ trong anh, trong tôi..