Đài sen mười đóa

14/12/201011:56(Xem: 13787)
Đài sen mười đóa

1.Loài hoa tiết hạnh dị thường

đêm đêm giữ ngọc gìn hương cho đời

trinh nguyên lay động đất trời

thơm câu kinh Phật, ướp lời ca dao

2.Kết đài, lá lục vươn lên

cọng xanh xuyên nước, tụ thiền đầu hoa

thuyết kinh nhất đóa, nhất tòa

thơm lừng hương pháp, nhà nhà mến yêu

3.Đáy bùn, mầm chuyển hóa sinh

chắt chiu nhựa luyện, kết tinh ngọc ngà

phong lan cùng với liên hoa

sắc hương biến tấu khúc ca hạ vàng

4.Đình, chùa biểu tượng tinh anh

phù điêu, bích họa khắc tranh cát tường

đóa liên hoa- tuệ đông phương

sinh từ bùn đất, thiền hương ngát ngào

5.Loài hoa ngôn, hạnh, công, dung

đúng mùa, đúng tiết thủy chung với đời

nết cao sang, đức rạng ngời

lấy bùn tanh mực, viết lời gương trong

6.Hoa kia ngọc khiết băng trinh

chẳng lây uế nhiễm đáy sình tanh tao

kết đài điểm mắt trăng sao

sen thơm bảy đóa thuở nào còn hương

7.Tuyệt vời hương sắc hoa sen

đục trong cứ vẫn, bùn phèn có sao

đông quân đã có mai đào

ai ngờ chúa hạ thai bào đồng quê

8.Hồ ao, sen viết bài thơ

trăng thanh thần khí, bùn nhơ cốt phàm

hồn văn chương chẳng dính chàm

chữ lời khiết nhã, sương ngàn đọng hương

9.Tinh anh, cao sáng vẹn mười

giữa miền lửa hạ, nụ cười an nhiên

hồ đêm, trăng nước ngủ quên

nắng mai hương tỏa, tình thiền thanh cao

10.Sen từ hạ thắm bước ra

nhụy vàng rắc nguyệt, cánh hoa phớt hồng

tình mênh mông, nước mênh mông

rong xanh bèo tía ngủ bồng bềnh hương.

Huyền Không Sơn Thượng

Am Mây Tía, 2007

Minh Đức Triều Tâm Ảnh

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/07/2016(Xem: 13140)
Trách chi, đừng trách vô thường - Hòa cũng xào xạc lá vườn vàng khô- Chợt nghe trầm bổng nhịp thơ- Con tim run rẩy đợi chờ tiếng yêu
18/07/2016(Xem: 11762)
Ngón xương ve vuốt phím đàn - Tìm nhau trên đỉnh mây ngàn tịch yên - Nhạc buồn réo rắt gọi tên - Người xa kẻ khuất cõi miền hư không
16/07/2016(Xem: 11903)
Bây giờ hư thực chẳng sai Toà ra phán quyết rõ ngay ý trời Biển hồ là của muôn người Cùng nhau cộng hưởng giữa trời thiên nhiên
14/07/2016(Xem: 35621)
Thơ Thích Thắng Hoan Thảnh thơi một gánh quảy an nhiên, Phủi sạch trân ai bao chướng duyên, Thay áo tình yêu choàng áo đạo, Tầy tâm ô trược hiện tâm thiền. Đắp xây chánh niệm qua bờ giác, Hóa độ quần mê thoát nẻo phiền. Soi sáng phù du sanh tử kiếp, Triểi khai Diệu Pháp hướng chân nguyên
14/07/2016(Xem: 16473)
Tôi đã quên tôi giữa cuộc đời - Giữa mùa hư huyễn bóng tàn rơi - Vỡ từng hạt bụi tôi tan biến - Như khói sương bay mù tăm hơi.
09/07/2016(Xem: 13182)
Bà già nghèo khổ quá trời - Cùng hai con gái sống đời khó khăn - Hai cô buôn bán kiếm ăn - Suốt ngày vất vả, quanh năm muộn phiền.
09/07/2016(Xem: 11246)
Ngày xưa có kẻ tử tù - Một ngày vượt ngục chạy như điên cuồng - Trốn cho mau, vội tìm đường, Phía sau lính gác rộn ràng rượt theo
29/06/2016(Xem: 15459)
Dù ta không có bạc tiền- Vẫn còn bảy thứ để đem tặng người. - Một là “nhan thí”: nụ cười - Tặng bằng nét mặt vui tươi của mình
29/06/2016(Xem: 14156)
Con người trên cõi dương gian- Nào ai tránh khỏi cái màn tử vong- Khi đời này chấm dứt xong- Thảy đều ước muốn về trong đất lành
23/06/2016(Xem: 11889)
Ai cõng mùa xuân qua đây Cho tôi chạm chút hương nầy vào tim Để nghe tình tự trăm miền Màu hoa cỏ Vẫn bình yên muôn nhà.