Chuông pháp (thơ)

11/12/201010:15(Xem: 12761)
Chuông pháp (thơ)

chuông pháp

Phật từ

đất mẹ bước ra

cảo thơm vô lượng

châu sa rạng ngời

ai nghe

chuông pháp ba đời

ai nghe

nhựa sống

nẩy chồi đơm bông!

duyên thiền

bàn tay

trăm chỉ rối bời

dọc ngang xuôi ngược

đường đời về đâu

duyên xưa

thiền đạo nhiệm mầu

tâm lành

quả tốt

thượng đầu trăng soi!

tri âm

thõng tay

vào chốn bụi hồng

khói sương mù mịt

sắc không thì thào

tri âm

bóng núi non cao

một vầng trăng sáng

dạt dào thiền tâm!

cùng nhau

cùng nhau

tu tập

yêu thương

cùng nhau

đoạn tận

ác ương thành sầu

chư Tăng

Tam học bắc cầu

tóc xanh tóc bạc

theo sau nói cười.


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/07/2011(Xem: 13004)
Mùa vu lan đến Thấy bâng khuâng lòng con nhớ mẹ Buổi ngày xưa tảo tần hôm sớm Một nắng hai sương...
11/07/2011(Xem: 14716)
Đầy vơi con nước kinh thành Mù sương vẽ mãi bức tranh cội nguồn Hoàng cung dõi ánh trăng sương...
07/07/2011(Xem: 66701)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
03/07/2011(Xem: 13472)
Đất ơi, ngươi xinh đẹp biết bao, và siêu phàm biết mấy! Hoàn hảo biết bao khi ngươi vâng lời ánh sáng...
03/07/2011(Xem: 17127)
Một ngày rồi ta, trả Hơi về Gió Một ngày rồi ta, trả Thân về Đất Một ngày rồi ta, trả từng hạt Nước Cho những dòng Sông.
03/07/2011(Xem: 14952)
Trăm năm mặc chuyện có, không; trên đầu chữ Phật trong lòng chữ tâm; Gương huyền chiếu giữa tòng lâm...
27/06/2011(Xem: 11752)
Mỗi năm cứ độ thu về, tiếng chuông buồn da diết, trên cành cây khô trụi lá, ve sầu rỉ rả giọng ai oán thê lương như đa mang, như chất chứa nỗi niềm trong cô tịch...
25/06/2011(Xem: 11204)
Ai đem nước đổ ra sông Để cho con nước bềnh bồng trôi đi Nước kia có tội tình gì Đừng buôn đừng bán đừng vì lợi danh