Chân dung bụi (thơ)

05/12/201017:39(Xem: 12907)
Chân dung bụi (thơ)

Từ hoang tưởng

Chập chùng ký ức

Tôi trở về thăm lại mái nhà xưa

Mây vẫn là mây – du tử bốn mùa

Trăng vẫn là con trăng

Soi giữa khoảng đời tri ngộ

Lạ lùng quá

Chân dung của ai trên khung tường ám khói

Tơ nhện tháng năm

Giăng lưới kín song thưa

Có một góc tâm hồn

Chưa hiểu chuyện nắng mưa

Nay chữ nghĩa ngu nghếch bám đầy mực sơn dấu cọ

Lối đến ruộng đồng, bụi tre, ao cá

Bóng mẹ tôi áo vá, nón mê

Câu ca dao, điệu sáo đi về

Trái sim chín, con trâu xanh

Thương sao là thương

Bữa cơm nghèo thơm mùi khói bếp

Đồng rạ, đụn rơm

Hò u, đánh đáo

Còn nghe vang vang trong cõi đất bình yên

Tình tự quê hương

Tâm thức hồn nhiên

Chỉ còn lại vết tử thương hoài niệm

Mê mải tháng năm

Tích lũy kiến thức đời

Cùng lũ ký sinh trùng u mê đeo bám

Để mưng đau khối nhọt thịt da

Mẹ của tôi

Mẹ của anh

Cũng là mẹ sa-bà

Vết nhăn hõm cày ưu tư, trăn trở

Được và mất

Trí và ngu

Sống chung niềm ẩn nhục

Lê lất nhân luân, đi mãi, bóng mù phương

Réo gọi trên dòng, bèo cau mặt tang thương

Réo gọi trên non cao

Đồng vọng thung triền lao chao cú quạ

Có một vực thẳm

Lởm chởm gai chông vách đá

Hoa vẫn hồn nhiên

Đóa búp, đóa đùa hương

Từ thác cao

Hớt hải nước tung đường

Đau bọt trắng

Vỡ ước mơ vạn khoảnh

Sương gió trở về

Chẳng tìm đâu ra quê hương cũ

Thời gian, hư vô khoét lõm trái tim người

Chân dung của mình

Bụi phủ đã ba đời

Xin vĩnh biệt

Và xin ngợi ca cõi huy hoàng khổ đế!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/06/2024(Xem: 6276)
Cuối xuân, Phật Việt gặp “tai bay” Quay quắt lòng buông tiếng thở dài Cám cảnh tình nhà đau nỗi đạo Xót xa quê mẹ lệ bi ai. Thương quá Việt Nam đất nước tôi Bốn nghìn năm văn hiến tinh khôi Thiêng liêng Phật Giáo hồn dân tộc Hai thế kỷ hơn rạng giống nòi.
21/06/2024(Xem: 6064)
Ngày mẹ đi! Nắng vàng xóm nhỏ Ngày mẹ đi! Mây lặng ngừng trôi Ngày mẹ đi! Rũ buồn hoa cỏ Ngày mẹ đi! Nức nở than ôi. Ngày mẹ đi! Máu nhuộm tuổi thơ Ngày mẹ đi! Lạc lõng bơ vơ Lòng mẹ đau phút giây vĩnh biệt Tức tưởi, nghẹn ngào, sầu vô bờ.
21/06/2024(Xem: 16564)
Trong lúc dọn dẹp lại thư viện kinh sách bé nhỏ của mình, người viết vừa nâng niu, vừa bâng khuâng xao xuyến khi nhìn kỹ lại hơn 50 tác phẩm được biên soạn bằng chính năng lực, trí tuệ của quý danh tăng của thế kỷ 20 -21 đã ký tặng( mà người viết cho đấy là sách giáo khoa hàn lâm về Phật Giáo ) với những dòng chữ thật trân quý đầy tinh thần nhân văn cao cả của lý tưởng, lại mang đậm các giá trị đạo đức truyền thống trong Phật Giáo mà trong suốt đời tu học, khoảng 10 năm gần đây người viết mới được tiếp xúc những bậc hiền triết này.
19/06/2024(Xem: 9960)
Những vật tầm thường như dép , tất , thảm Lúc còn mới, khi hết sử dụng được đều giống nhau Nhưng chúng không có cảm xúc nên chẳng khổ đau Chỉ có con người mãi phiền não vì chấp thủ!
17/06/2024(Xem: 5454)
Y vàng thanh thoát chốn chùa chiền, Tỏa sáng niềm tin tỏa ánh thiêng Pháp lữ huân tu nền định tuệ Tăng thân trưởng dưỡng giới hương thiền An Cư thúc liễm ngời hoa giác Kiết Hạ tu trì rạng sắc liên Khắp cõi trời người đều hoan hỷ Như Lai Sứ Giả đạo châu viên.
14/06/2024(Xem: 8035)
Kìa hoa lá đượm ngát hương Phật đản Mỗi lòng riêng còn bảng lảng sương mờ? Nơi xứ người dỗi mưa nắng bâng quơ Trông đất mẹ nghe thẫn thờ mấy đỗi! Hỡi mây bay, bởi vì dâu nên nỗi? Gió thoảng ơi, ai đưa lối dẫn đường? Hai nghìn năm Đạo pháp và quê hương Thời công nghệ bỗng “tứ phương thọ tiễn”!
12/06/2024(Xem: 5726)
Hôm nay ngay giờ luận văn Đề tài cô viết trên bảng Tả chân dung kể tình thương Người cha em thường yêu kính. Bạn học an vui tươi tỉnh Riêng con cắn bút đắn đo Từ nhỏ chỉ sống với mẹ Ôi quá khó một đề văn.
05/06/2024(Xem: 6157)
Nẻo đường sư đi thanh tịnh Thiêng liêng toả bóng bồ đề Quen rồi nắng chang mưa lạnh Nhẹ tênh sớm tối đi, về... Nẻo đường người đi khúc khuỷu Mang mang phiền não gập ghềnh Chuyện đời không cho chân nghỉ
05/06/2024(Xem: 5761)
Con ơi! Nhớ lời mẹ dạy Sau nầy khôn lớn nên người Lòng dạ thẳng ngay gìn giữ Lý tưởng cao cả vì đời.