Anh sẽ hiện

29/11/201018:29(Xem: 15711)
Anh sẽ hiện

phong canh 3 

Anh sẽ hiện ồ anh sẽ hiện

Cả rừng cây không ai lên tiếng

Bóng tối tràn vũ trụ tan hoang

Tiếng thơ kêu trên đầu con kiến

Kiến lửa ngày xưa đốt mộng mơ

Nằm nghe con ngựa nhảy qua bờ

Em về bên ấy quên đi nhé

Anh chẳng bao giờ biết đến thơ

Một hàng áo trắng phất trong sương

Vũ trụ chiều nay sao quá buồn

Tôi đắp kín mền trong gác lạnh

Nghe mùa xuân dậy ở đông phương

Đông phương xanh lửa dậy tung hoành

Đông phương vàng dẫy chết chim oanh

Trời Paris chiều nay nhân loại ngủ

Em đi đi và nhớ quên anh

Đời anh buồn trần gian đi chợ

Mặt anh buồn như chim không thở

Cả sông này cả đời này nứt vỡ thành thơ

Rừng thơ hiện Đông phương im tiếng

Anh về rồi mây mọc bên hiên

Ồ em ơi trời đất chìm rồi

Đông phương lặn bướm ngày tan biến.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/07/2011(Xem: 13214)
Mùa vu lan đến Thấy bâng khuâng lòng con nhớ mẹ Buổi ngày xưa tảo tần hôm sớm Một nắng hai sương...
11/07/2011(Xem: 14863)
Đầy vơi con nước kinh thành Mù sương vẽ mãi bức tranh cội nguồn Hoàng cung dõi ánh trăng sương...
07/07/2011(Xem: 66733)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
03/07/2011(Xem: 13605)
Đất ơi, ngươi xinh đẹp biết bao, và siêu phàm biết mấy! Hoàn hảo biết bao khi ngươi vâng lời ánh sáng...
03/07/2011(Xem: 17222)
Một ngày rồi ta, trả Hơi về Gió Một ngày rồi ta, trả Thân về Đất Một ngày rồi ta, trả từng hạt Nước Cho những dòng Sông.
03/07/2011(Xem: 14968)
Trăm năm mặc chuyện có, không; trên đầu chữ Phật trong lòng chữ tâm; Gương huyền chiếu giữa tòng lâm...
27/06/2011(Xem: 11792)
Mỗi năm cứ độ thu về, tiếng chuông buồn da diết, trên cành cây khô trụi lá, ve sầu rỉ rả giọng ai oán thê lương như đa mang, như chất chứa nỗi niềm trong cô tịch...
25/06/2011(Xem: 11227)
Ai đem nước đổ ra sông Để cho con nước bềnh bồng trôi đi Nước kia có tội tình gì Đừng buôn đừng bán đừng vì lợi danh