Chuyện kể về Maya (thơ)

25/06/201515:24(Xem: 12091)
Chuyện kể về Maya (thơ)

 lotus_5



CHUYỆN KỂ VỀ MAYA.

Phóng tác theo chuyện Narada & Kishna.

 

 

 

Narada, Narada !

Nghìn năm tình du ca

Nghìn năm bờ sinh diệt

Đất trời mộng thực kiêu sa.

Hồn du tử  khúc hòa ca linh cầu.

 

Từ trong ý thức thẩm sâu

Thế nào là nghĩa nhiệm mầu maya… ?

Thưa thầy, đâu  là “không hoa”

Nầy con nhỉ, nghĩa ta bà… đấy thôi !

 

Kishna, Kishna,

Vũ trụ đại hòa tấu

Vang động lời âm ba

Nghìn năm,

Nghìn năm nữa

Đất trời tình sương pha…

 

Nghìn năm,

Nghìn năm nữa,

Cánh Hồng từ xa xăm

Trải lòng dâu bể, nghìn năm

Giữa màu sinh diệt có Rằm nguyên trăng.!

 

Tìm thầy ly nước mát

Giữa sa mạc đồi hoang

Giữa lòng đời đỡ khát

Giữa muôn trùng hợp tan.

 

Niềm tin, lời hứa khả

Đường chiều mây rũ tơ

Xóm nhà ai mái lá

Sau cánh cửa tình cờ…

 

Hay đâu một thoáng sơ giao ấy

Nở vội tình xuân dưới bóng chiều

Ly nước đầu tiên như gát lại

Xin thêm ly nữa kết hương yêu.

 

Cát bụi, dẫu có nghìn năm bên bờ mộng thực

Khói sương, dù những giây phút giữa cuộc phù du

Ai qua đi, ai ở lại bao lớp trò ảo hư,

Đời cũng lắm phen lên sắc màu dâu bể.

 

Rồi trong vườn cây nặng trái

Con thuyền xưa gát máy bến đây rồi

Giấc mộng mới, nay đè lên  mộng cũ

Cõi tang bồng chìm lặng dấu mây trôi.

 

 

Hạnh phúc trăm năm chợt thoáng

Tình đời trăm năm chưa khuây

Mắt xanh loạn màu bể hoạn

Gối đầu lên cuộc lưu đày.!

 

Hỏi chi, đâu miền ảo ảnh

Hỏi chi, đâu nghĩa maya

Dòng đời lũ cuốn đi qua

Vô thường đến, chính maya đây rồi…!

 

Buông tay trắng mộng cuộc đời

Giữa màu sương bụi vọng hồi chuông ngân

Miền áo lụy, trời thanh tân

Nát nguồn lệ cũ, trong ngần biển xanh.

 

Thoảng như con gió qua mành

Thoảng nghe từ cõi vô thanh vọng về

Con chim ngậm hạt bồ đề

Hạt mù sương quẳng bên lề cuộc chơi.

 

Chắp tay hướng vọng chân trời

Tự nguồn tâm thức vọng lời kishna

Con đường nào đã đi qua

Khung trời nào đã nhạt nhòa tuyết sương !

 

Từ cội nguồn sâu thẳm biển xanh

Chợt nở đoá hoa vàng mầu nhiệm

Từ trái tim ráo lệ tử sinh

Bờ dâu bể khõa dòng nhân ảnh.

 

Kishna buông lời thong thả

Bấy lâu tìm nghĩa cuộc đời

Bây giờ người xưa gặp lại

Nhưng ly nước xưa đâu rồi…!

 

 

                                                  New Orleans, tháng 6. 2015.

                                                      MẶC PHƯƠNG TỬ.

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/04/2021(Xem: 34322)
Kính bạch chư Tôn Đức, Thưa chư Pháp hữu, nhân mùa Phật Đản PL 2565, Viên Giác Tùng Thư Đức Quốc có ấn hành Đặc San Văn Hóa Phật Giáo chủ đề Chuyển hóa Khổ đau để chào mừng ngày Đản Sanh của Đức Từ Phụ Thích Ca Mâu Ni lần thứ 2645. Đặc San năm nay (lần thứ ba) được sự góp mặt của 50 văn thi sĩ và 3 họa sĩ trong và ngoài nước. Chúng tôi kính gởi đến quý Trang Nhà để nhờ phổ biến rộng rãi đến mọi độc giả gần xa. Độc giả muốn mua sách in có thể đặt trực tiếp trên mạng toàn cầu Amazon: https://www.amazon.de/gp/product/1716272939/ref=dbs_a_def_rwt_bibl_vppi_i7 Nam Mô Thích Ca Mâu Ni Phật Kính Mail Nhóm Chủ Biên Phù Vân - Nguyên Đạo - Nguyên Minh
17/04/2021(Xem: 8577)
Sắc chẳng khác không, không nào khác sắc Sắc tức là không, "sắc không" đồng nhau Không ấy chẳng sanh, cũng chẳng diệt đâu Cho nên sắc ấy nào có sanh diệt
17/04/2021(Xem: 8897)
Dòng sông in bóng hàng dừa Chim kêu dẫn lối vào chùa tịnh yên Rồi kia: Phổ Tế cửa thiền Vùng quê Lư Cấm thân quen gốm nhà
16/04/2021(Xem: 10601)
Kính bạch Thầy, do các bài thơ trình pháp về Tổ Sư Thiền càng về sau càng đi về công án nên con rất thích sưu tầm và tư duy . Nhân có trong tay 43 công án của Vua Trần Thái Tông do Sư Ông Làng Mai Thích Nhất Hạnh ghi lại con có bài thơ sau như bắt đầu tìm hiểu thêm . Kính mời Thầy xem cho vui vì con mới bắt đầu a b c để đi vào từng bước một . Kính chúc sức khỏe Thầy, HH Thượng đường giảng dạy chư Tổ Sư . Bao nhiêu công án ... quả không dư ! Tiếc ... trí vô sư chưa hiển lộ , Chừng nào rốt ráo được chữ NHƯ ? Giáo kinh, ngữ lục chưa niêm được ! Chưa hết phân vân ... vốn phàm tư! Khi nào vượt qua chỗ thấy biết Kệ tụng 4 câu ... ngộ THÁI HƯ !!!
14/04/2021(Xem: 20401)
Ai đã từng làm bạn với Lưu Linh, một anh chàng uống rượu như hũ chìm trong các điển tích thơ văn? Ai đã từng làm “thơ say“ truyền cảm xúc cho những người chưa từng biết uống rượu ? Kể ra chắc nhiều vô số! Nhưng siêu đẳng vẫn là thi sĩ họ Vũ tên gọi Hoàng Chương với bài thơ say bất hủ, chỉ cần đọc lên hai câu là đã thấy tinh tú quay cuồng rồi: Em ơi, lửa tắt bình khô rượu. Đời vắng em rồi... say với ai?
10/04/2021(Xem: 9173)
Kính bạch Thầy , bài trình pháp có quên 4 câu thư pháp về chữ Tâm của Thầy đọc thật hay ... Con chợt nghĩ ra bài thơ sau để bổ túc Nghe pháp thoại hết hiểu lầm .. Tâm và Tri Giác ! Giúp rõ ràng phân biệt đâu vọng, đâu chân ! Nhiều câu thơ thâm thuý ...đã xuất thần Kính ghi lại ... mời tri âm tri kỷ thưởng thức : “ Chữ Tâm độc tự thế mà hay Thành bại nên hư bởi chữ này Tuổi trẻ gắng lên ... Già cố giữ Cuộc đời gói gọn cả vào đây “
10/04/2021(Xem: 8222)
Giữa canh tư ngồi thu mình yên lắng, Vạn vật chung quanh ...dường như có linh hồn? Thắp ngọn nến hồng, lung linh tiếng vô ngôn Thông cảm cho phận người Canh cô, Mậu quả!
07/04/2021(Xem: 14081)
Nghe tiếng chim Cu phương trời viễn xứ Chạnh lòng ta miền cố xứ xa xôi ! Áo vai mỏng, gót mòn đời lữ thứ, Nẽo mây ngàn còn đọng bóng chiều trôi.
04/04/2021(Xem: 11394)
Theo Kinh Bi Hoa, tiền thân của Bồ Tát Phổ Hiền là Thái tử Năng Đà Nô, con thứ tư của Vua Vô Tránh Niệm. Nghe lời phụ vương, Thái tử phát tâm cúng dường Đức Phật Bảo Tạng cùng chư Tăng trong ba tháng An cư kiết Hạ. Quan đại thần là Bảo Hải mới khuyên Thái tử hồi hướng công đức về đạo Vô Thượng Bồ Đề, cầu thành Phật hơn là phước báu hữu lậu nhân thiên. Thái tử nghe lời và trước Đức Phật Bảo Tạng, đã phát nguyện hồi hướng Đạo Vô Thượng Chánh Giác, phát Bồ Đề tâm, tu tập vô lượng hạnh nguyện Bồ Tát mà giáo hóa mọi loài chúng sanh, cầu chứng ngôi Phật đạo và nguyện đặng cõi Phật rất thanh tịnh trang nghiêm, bao nhiêu những sự tốt đẹp và sự giáo hóa chúng sanh đều y như thế giới của Phổ Hiền Như Lai.
04/04/2021(Xem: 8025)
Sống giữa dương trần tựa chốn tiên, Thênh thang chẳng vướng dạ an ghiền. Sáng lên Đường luật vui bằng hữu, Chiều xuống bồ đoàn tĩnh chút duyên. Được thế cơ may đừng để cạn, Hờn chi phận mỏng phải mang phiền. Xuân qua hạ đến thời thay đổi, Hiểu rõ từng ngày giảm thụy miên. (*)