Một Chút Mây

11/10/201003:36(Xem: 14131)
Một Chút Mây

 1canhdep

Một chút mây và một chút mưa
Hồn em thở nhẹ cõi xa xưa
Buồn bay lên mấy hàng dây thép
Mây trắng em còn phơi ban trưa

Rất nhiều buồn và một chút đau
Em chợt hiện về trong chiêm bao
Chiều Paris hò hẹn hôm nào
Tưởng gặp sao mà không thấy nhau

Có gì buồn như chút rượu say
Thức trọn đêm và ngủ ban ngày
Trăng khuya một mái nhà ga lạ
Tôi bước đi hoài trọn tối nay

Từ sông Seine bèo bọt chợ trời
Băng qua cầu bỗng nhớ Montreuil
Đồi Montmartre hẹn em tiền kiếp
Một chút buồn như có gì rơi.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/05/2015(Xem: 12500)
Trên bầu trời tăm tối, Chuyển động một vầng trăng. Giữa nhân gian u mê, Lóe sáng một tia hồng. Từng tim người đau khổ, Ngọn đuốc sáng soi đường.
13/05/2015(Xem: 11768)
Khi thấy người nghèo khổ Hãy mở rộng lòng thương Giúp họ liền tại chỗ Bằng khả năng đời thường
07/05/2015(Xem: 13711)
Nước xanh dưới bóng mây trời Núi xanh nay đã bao đời chờ ai Thuyền xuôi dưới nắng ban mai Nao nao giòng nước, gót hài tử sinh
26/04/2015(Xem: 13022)
Cùng chia sẻ với Nepal
23/04/2015(Xem: 13005)
Chén rượu nồng đắng cay mùi độc dược Khói thuốc thơm từng cánh nở gươm đao!"
21/04/2015(Xem: 12474)
Khoảng cách là bao giữa Có, Không? Sống, chết xưa sau một thể đồng Trăng sáng đêm này, trăng thiên cổ Hiện bóng nghìn thu trên bến sông.
18/04/2015(Xem: 13051)
Sống có đạo đức thích nghi thời đại Sống không làm gì tổn hại cho người Sống phải bao dung rộng lượng vui tươi Sống tế nhị trong mọi hoàn cảnh sống
15/04/2015(Xem: 18466)
Hãy cứ yêu, nếu yêu là lẽ sống Nhưng chớ nhầm dục vọng với tình yêu, - Mây rủ gió bay qua trời cao rộng Chẳng trói nhau nên tự tại rất nhiều..
12/04/2015(Xem: 13782)
Ngâm khúc Hồ trường Nguyễn Bá Trạc Hát khúc hùng tâm tráng khí ca Dẫu khắp nhân gian buồn khủng khiếp Cũng uống cùng ta chén nguyệt tà
12/04/2015(Xem: 19845)
Sương mù bàng bạc ùn lên lãng đãng trộn lẫn với ngàn mây trắng bao la, hòa quyện cùng hương rừng gió núi, chập chùng trên tuyệt đỉnh Hy Mã Lạp Sơn, chờn vờn ngất tạnh bay quanh pháp hội Linh Sơn vào một thời xa xưa, cách đây mấy nghìn năm rồi mà tưởng chừng như mới hôm nào, vẫn còn nghe văng vẳng những lời thơ bất hủ của Thế Tôn vang vọng trầm hùng :