Chèo vỡ sông trăng (thơ)

04/10/201004:12(Xem: 16125)
Chèo vỡ sông trăng (thơ)

Tựa

anhtrangsoi-langdau-contentDẫu như mây hiện giữa trời
chút tình trăng nước tạc lời làm vui!
mười phương gió cát bồi hồi
mười phương hoa cỏ nụ cười mênh mông.

Niềm tin

Nằm nghiêng
nghe hơi thở
mặc máu chảy về đâu
ta có chỗ gối đầu
mảnh trăng bên cửa.

Thi nhân

Con còng già đi qua
hư vô còn để lại
hạt cát
nở thành hoa
nên lời thơ tồn tại.

Đạo sĩ và hư vô

Ta ngồi mãi giữa hư vô lòng núi
bỗng thấy chiều hớt hải đuổi theo mây
khối thời gian rơi vào triền đá lặng
hiện tại nào mất hút ở đầu cây

đời đạo sĩ, con còng già bỏ tổ
lên non cao còn sợ nước triều lên
bụi đầy áo, phủi hoài tay cũng mỏi
có nhiều khi ẩn dật cũng ưu phiền

ta ghé bến đìu hiu tìm hạt lệ
rơi quanh mình với nỗi chết xanh xao
hoa đốm bay đã vô tri tròng mắt
còn bầu trời ai hái những vì sao!

đời đạo sĩ, con chim trên đỉnh núi
ngợi ca ngày nắng mới, giữa mù sương
chim rướm máu bởi hồn thơ u khoát
rớt xuống trần như lửa cháy tà dương

ta bước xuống, đêm, và vầng trăng lạnh
khóm lau già run rẩy nước sương mưa
trọn thân thế ta chối từ vinh hạnh
theo con đường lặng lẽ tự ngàn xưa

chừ vô biên chỉ còn là hơi thở
và nụ cười bất diệt ở quanh đây
đời đạo sĩ, con còng già bỏ tổ
hóa thân làm lau cỏ ở đồi tây!

Tờ kinh không

(Kính tặng Đại huynh Viên Minh)

Từ huynh
bỏ núi lên đường
tình ta để mặc vô thường,
hỡi ai!
đôi khi thơ hứng, một vài,
đôi khi họa hứng,
nghiên mài vẩn vơ!


Bình thơ

Xinh xinh vài nụ cỏ
đặt lên đĩa án thư
lung linh vầng nhật nguyệt
lung linh cả thái hư.



Tiền thân

Thu về
sương trắng hiên thơ
lòng trang kinh cũ
mấy giờ cổ nhân
non xanh
nhớ cụm bạch vân
cổng sài hoa rụng
tiền thân thoảng chừng!


Gốc tùng
và cội đá
hoa nở
đã ngàn năm
trượng mây
nhìn thương hải
non ẩn
nửa
vầng trăng!


Bên hồ cỏ


Qua cầu
bỏ bóng quên mình
bóng bao nhiêu ảnh
mê tình bấy nhiêu
cỏ xanh
liễu biếc yêu kiều
thế thân sương khói
phiêu diêu mấy bờ!



Quảy nắng hồng

Trâu và mục tử đều quên
non xanh nước biếc
còn mình với ta
ba ngàn tám vạn yêu ma
giấc Trang Chu mộng
bướm sa bồi hồi
trâu và mục tử quên rồi
nỗi kia niềm nọ
tiếng lời sạch không
mù sương quảy gánh nắng hồng!



Đêm nguyệt trúc

Tạ từ
xuôi ngược bể dâu
tạ từ danh tướng
sắc màu thế gian
non sâu
đã lặng tiếng đàn
đêm đêm nguyệt trúc
gió ngàn vô thanh…


Giấc ngủ của đá


Giấc ngủ xuống giữa triền non vắng lặng
bóng ai về lạnh buốt cả ngàn dâu
tay chạm khẽ vào mong manh của gió
bỗng trần gian va động những cung sầu

ta đứng lên,
gọi đò, bên bờ sông lau lách
lá tử sinh cháy đỏ cuối ghềnh xa
lòng dừng lại, nhìn thời gian huyễn hoặc
chẳng bao giờ thấy hết cõi người ta

chừ bẻ kiếm!
đi vào sơn cốc
chợt hôm kia đầu đá mọc thành hoa
nỗi vinh hiển như bóng trăng chẳng thực
giọt sương trời, rơi vỡ, cảnh hà sa!

giấc ngủ xuống,
giữa hoang liêu của núi
vượn rừng sâu mê mải cây cành
ta hát khẽ,
vang vang bầu vọng tưởng
trái nhân tình muôn thuở chẳng màu xanh!

ta chống gậy, qua sông,
không bè bạn
cỏ bên đường lất phất trông theo
mỗi câu thơ là mỗi trang cao sĩ
thoảng hương trầm trong nỗi nhớ trong veo!

chừ với đá! ba đời giấc ngủ
viễn khách ơi! viễn mộng nào đây!
phù phiếm quá, con sông không chảy
và bờ kia,
hiển hiện bờ này!
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/04/2020(Xem: 15267)
Có hai phương cách thông thường Thực thi tôn giáo cõi dương trần này Một là hãy sống xa đây Xa nơi trần tục như thầy tu thôi Nhắm vào mục đích ở đời Là mong chứng nghiệm những lời cao xa Con đường Đạo Pháp thăng hoa Hoàn toàn giải thoát lìa xa luân hồi.
21/04/2020(Xem: 10660)
Có những con người Nghe như huyền thoại Chỉ tấm thân gầy Sấm dậy tư duy Vẫn đôi mắt sâu Nhìn tan quái ngại Đến lúc mở lời Ngọt suối từ bi
21/04/2020(Xem: 10190)
Khi nào hiểu Từ Bi tâm Bồ Tát ? Muốn cho người phân biệt rõ ràng , Làm sao tẩy xoá tri chướng lang thang . Cần tinh tấn trong từng thiện niêm!
17/04/2020(Xem: 9952)
Đêm khuya nhạc lạnh ngẫm suy đời Được mất đau buồn nói chẳng vơi Lúc trẻ khôn lanh tâm dõi mộng Khi già lú lẫn bệnh đeo người Trăm năm gió bụi hồn quay cuộn Một kiếp phong trần phách ngả rơi Trách móc than phiền thêm khổ luỵ Chi bằng hướng Phật chuyển duyên thôi!
16/04/2020(Xem: 9272)
Kính bạch Thày , có lẽ thời gian trống vắng nhiều quá mà con thì chưa thể Cư Trần Lạc Đạo như Ngài Trần Nhân Tôn nên khi thì dao động lúc lại bâng khuâng lo lắng có lẽ những tàn dư tập khí chứa từ bao đời nay có dịp xuất hiện trong môi trường hiện tại này nên kính gửi đến Thày và các bạn đọc hai trạng thái khi mình có nhiêu thì giờ để soi rọi tâm và thấy ra như cách học pháp . Kính HH
15/04/2020(Xem: 10952)
Quán tưởng Phật đừng tham Quán tưởng Pháp đừng sân Quán tưởng Tăng đừng si
14/04/2020(Xem: 10865)
Kính bạch Thầy thật rùng mình khi học lại đoạn kinh trong Pháp diệt tận và thấy có nhiều sự trùng hợp cho thế kỷ này và lại ngưỡng mộ vì sao Thầy mỗi sáng lại livestream cho chúng con thọ trì kinh Lăng Nghiêm . Kính xin Thầy cho con trích đoạn trong “Phật Học tinh yếu “ và bài thơ này để cùng bạn hữu thấy được Ân Đức của Thầy Tổ đã đem lời dạy của Phật đến cho hậu thế và công ơn của Tăng thân đã dìu dắt hàng hậu bối chúng con . Kính HH Đường vào biển pháp qua bao lĩnh vực. Trước tiên là vững chắc một niềm tin , Ngày ngày chuyên cần học luật, luận, kinh . Rồi chiêm nghiệm thực hành tự mình thân chứng!
13/04/2020(Xem: 10813)
Tiếng thở dài thiên cổ Cháy bỏng ngàn sau xa. Mây về từ cổ độ, Xao xác hồn cỏ hoa. Sầu lên mấy độ trăng tà Đường nghiêng ngả bước, bóng nhoà nhạt đêm. Cành sương trĩu mộng bên thềm Bóng ma trơi hiện càng thêm não nùng.
11/04/2020(Xem: 14104)
Một người giàu có thuở xưa Tác phong đứng đắn lại thừa thông minh Cho nên các kẻ chung quanh Tỏ lòng thán phục, tỏ tình kính yêu Xa gần ái mộ rất nhiều. Bỗng đâu có kẻ sớm chiều lân la Tới lui thăm viếng thiết tha Rồi sau nhận họ: “Ông là anh tôi.”
10/04/2020(Xem: 12720)
Tu sĩ Richard Hendrick sống và làm việc ở Ireland (Ái Nhĩ Lan). Ông đã đăng tải bài thơ “Lockdown” (“Phong tỏa”) của ông trên facebook vào ngày 13 tháng Ba năm 2020. Bài thơ đã được rất nhiều người tán thưởng. Bài thơ muốn truyền giao một thông điệp mạnh mẽ về niềm Hy Vọng trong cơn hỗn loạn vì bệnh dịch “corona” (Covid-19) truyền nhiễm khắp nơi và nhà cầm quyền đang ban hành những biện pháp nghiêm ngặt để ngăn chặn bệnh lan truyền (a strong message of hope during the coronavirus pandemic). Bài thơ đã trấn an nhiều triệu người trên khắp thế giới đang bị ốm đau, chết chóc, bị chia cách và phong tỏa bởi lệnh “trú ẩn tại chỗ” để tránh lây lan bệnh dịch này. Bài thơ khuyên nhủ là tuy có “Sợ hãi” và “Cách ly” nhưng đừng đưa tới “Hận thù” và “Cô độc”. Kêu gọi mọi người Nguyện cầu và Thương yêu, mong có sự lưu tâm và tích cực giúp đỡ lẫn nhau. Tác giả tâm sự: “Chim vẫn hót, bầu trời vẫn trong xanh, tiếng hát ca vẫn vang lên. Ngay cả trong những biến cố tang thương vẫn nẩ