Chèo vỡ sông trăng (thơ)

04/10/201004:12(Xem: 16006)
Chèo vỡ sông trăng (thơ)

Tựa

anhtrangsoi-langdau-contentDẫu như mây hiện giữa trời
chút tình trăng nước tạc lời làm vui!
mười phương gió cát bồi hồi
mười phương hoa cỏ nụ cười mênh mông.

Niềm tin

Nằm nghiêng
nghe hơi thở
mặc máu chảy về đâu
ta có chỗ gối đầu
mảnh trăng bên cửa.

Thi nhân

Con còng già đi qua
hư vô còn để lại
hạt cát
nở thành hoa
nên lời thơ tồn tại.

Đạo sĩ và hư vô

Ta ngồi mãi giữa hư vô lòng núi
bỗng thấy chiều hớt hải đuổi theo mây
khối thời gian rơi vào triền đá lặng
hiện tại nào mất hút ở đầu cây

đời đạo sĩ, con còng già bỏ tổ
lên non cao còn sợ nước triều lên
bụi đầy áo, phủi hoài tay cũng mỏi
có nhiều khi ẩn dật cũng ưu phiền

ta ghé bến đìu hiu tìm hạt lệ
rơi quanh mình với nỗi chết xanh xao
hoa đốm bay đã vô tri tròng mắt
còn bầu trời ai hái những vì sao!

đời đạo sĩ, con chim trên đỉnh núi
ngợi ca ngày nắng mới, giữa mù sương
chim rướm máu bởi hồn thơ u khoát
rớt xuống trần như lửa cháy tà dương

ta bước xuống, đêm, và vầng trăng lạnh
khóm lau già run rẩy nước sương mưa
trọn thân thế ta chối từ vinh hạnh
theo con đường lặng lẽ tự ngàn xưa

chừ vô biên chỉ còn là hơi thở
và nụ cười bất diệt ở quanh đây
đời đạo sĩ, con còng già bỏ tổ
hóa thân làm lau cỏ ở đồi tây!

Tờ kinh không

(Kính tặng Đại huynh Viên Minh)

Từ huynh
bỏ núi lên đường
tình ta để mặc vô thường,
hỡi ai!
đôi khi thơ hứng, một vài,
đôi khi họa hứng,
nghiên mài vẩn vơ!


Bình thơ

Xinh xinh vài nụ cỏ
đặt lên đĩa án thư
lung linh vầng nhật nguyệt
lung linh cả thái hư.



Tiền thân

Thu về
sương trắng hiên thơ
lòng trang kinh cũ
mấy giờ cổ nhân
non xanh
nhớ cụm bạch vân
cổng sài hoa rụng
tiền thân thoảng chừng!


Gốc tùng
và cội đá
hoa nở
đã ngàn năm
trượng mây
nhìn thương hải
non ẩn
nửa
vầng trăng!


Bên hồ cỏ


Qua cầu
bỏ bóng quên mình
bóng bao nhiêu ảnh
mê tình bấy nhiêu
cỏ xanh
liễu biếc yêu kiều
thế thân sương khói
phiêu diêu mấy bờ!



Quảy nắng hồng

Trâu và mục tử đều quên
non xanh nước biếc
còn mình với ta
ba ngàn tám vạn yêu ma
giấc Trang Chu mộng
bướm sa bồi hồi
trâu và mục tử quên rồi
nỗi kia niềm nọ
tiếng lời sạch không
mù sương quảy gánh nắng hồng!



Đêm nguyệt trúc

Tạ từ
xuôi ngược bể dâu
tạ từ danh tướng
sắc màu thế gian
non sâu
đã lặng tiếng đàn
đêm đêm nguyệt trúc
gió ngàn vô thanh…


Giấc ngủ của đá


Giấc ngủ xuống giữa triền non vắng lặng
bóng ai về lạnh buốt cả ngàn dâu
tay chạm khẽ vào mong manh của gió
bỗng trần gian va động những cung sầu

ta đứng lên,
gọi đò, bên bờ sông lau lách
lá tử sinh cháy đỏ cuối ghềnh xa
lòng dừng lại, nhìn thời gian huyễn hoặc
chẳng bao giờ thấy hết cõi người ta

chừ bẻ kiếm!
đi vào sơn cốc
chợt hôm kia đầu đá mọc thành hoa
nỗi vinh hiển như bóng trăng chẳng thực
giọt sương trời, rơi vỡ, cảnh hà sa!

giấc ngủ xuống,
giữa hoang liêu của núi
vượn rừng sâu mê mải cây cành
ta hát khẽ,
vang vang bầu vọng tưởng
trái nhân tình muôn thuở chẳng màu xanh!

ta chống gậy, qua sông,
không bè bạn
cỏ bên đường lất phất trông theo
mỗi câu thơ là mỗi trang cao sĩ
thoảng hương trầm trong nỗi nhớ trong veo!

chừ với đá! ba đời giấc ngủ
viễn khách ơi! viễn mộng nào đây!
phù phiếm quá, con sông không chảy
và bờ kia,
hiển hiện bờ này!
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/06/2020(Xem: 8914)
Tuy là thầy của Nhật Hoàng Thiền sư vẫn thích lang thang du hành Ngài tuy đã rất nổi danh Vẫn làm khất sĩ dạo quanh khắp vùng.
21/06/2020(Xem: 9678)
Khi lòng tin đã mất Tôi cảm thấy ê chề Trong tôi từng mãn lá Nhè nhẹ phất phơ bay
20/06/2020(Xem: 11461)
Mẹ ơi ! nỗi cảm niềm thương Con về thăm lại mảnh vườn ngày xưa Vu Lan, hoa nở dậu thưa Hương thơm biết mấy nắng mưa tạo thành Đây rồi, gốc khế gốc chanh Ươm trời vào đất cho xanh thuở nào.
20/06/2020(Xem: 10606)
Đừng lạc quan quá , bám chặt vào dự định ! Tuổi ngày già đi mà chẳng trưởng thành, Ba tháng trôi qua đại dịch chưa lành. Đúng sai hôm nay , Ngày mai diễn biến khác !
20/06/2020(Xem: 12651)
Ngàn xưa trên đỉnh Tuyết Sơn Có loài chim hiếu thân đơn cơ cầu Mẹ cha khiếm thị đã lâu Cánh chim Oanh Vũ dãi dầu nắng mưa. Chập chờn đi sớm về trưa Nhặt cây trái ngọt miệng vừa ngậm tha Đem về dâng cúng mẹ cha Chăm chăm tâm hiếu thiết tha làm đầu. Bây giờ trên cánh đồng sâu Hàng hàng luống mạ một màu chớm xanh
18/06/2020(Xem: 9780)
Ni cô quyết chí tu hành Cầu tìm giác ngộ lòng thành thiết tha Nên cô nhờ thợ tạc ra Một pho tượng Phật thật là uy nghi
18/06/2020(Xem: 9274)
Ngày xưa, ngày xửa, ngày xưa Có hoàng tử nọ khi vừa sinh ra Tin lành tràn ngập quốc gia Vua, hoàng hậu với muôn nhà mừng vui,
17/06/2020(Xem: 12563)
Vu Lan nhớ mẹ Cô bé mồ côi sống ở chùa Lâu nay xả bỏ những hơn thua Nợ duyên còn vướng duyên tơ thắm[1] Nghiệp chướng riêng mang chướng gió lùa[2] Nương Phật cần tu từ thuở nhỏ Kỉnh Tăng siêng học đến già nua Ly hương sum họp cùng con cháu Vui cảnh đoàn viên suốt bốn mùa
17/06/2020(Xem: 11880)
Email bạn từ Mỹ : “ Bất lực, mất tự tin vào công lý ! Tuổi thu đông, còn học mãi không thôi. Lẽ sống, chết xen kẻ bập bềnh trôi . Mộng ước hãi hùng của hư vô , hủy diệt “ Đáp lời bạn : “Thông tin ảo ...phán đoán dần cạn kiệt ! Phiến diện, hời hợt do chẳng hiểu được mình , Thời đại loạn... ẩn cư chăm sóc tâm linh , Căng thẳng giảm đi thư giản rồi thoải mái “. Tự suy ngẫm : “Chính tham vọng, thành bại gây oan trái, Biết chấp nhận, đừng lệ thuộc copy ai. Vì tính cách, bản chất người khó đổi thay , Ta có quyền được sống cuộc đời tự tại . Tạo nhân hôm nay, quả ngày mai nhận lại , Trùng trùng duyên...từ quá khứ đến giờ, Đúng thời đúng lúc tai họa bất ngờ . Ai đoán được ...lượng dự trữ bao nhiêu Phước? Nguyện ước thấy lỗi mình , sai lầm chuyển hoá được !
16/06/2020(Xem: 10544)
Chẳng ngại thân bùn cõng lấm lem, Nhiêu lần khách tưởng... lộn vì em! Thường xinh chủ đỡ tròn ao chậu, Vẫn đẹp hương hòa rối cảnh đêm.