Chèo vỡ sông trăng (thơ)

04/10/201004:12(Xem: 16610)
Chèo vỡ sông trăng (thơ)

Tựa

anhtrangsoi-langdau-contentDẫu như mây hiện giữa trời
chút tình trăng nước tạc lời làm vui!
mười phương gió cát bồi hồi
mười phương hoa cỏ nụ cười mênh mông.

Niềm tin

Nằm nghiêng
nghe hơi thở
mặc máu chảy về đâu
ta có chỗ gối đầu
mảnh trăng bên cửa.

Thi nhân

Con còng già đi qua
hư vô còn để lại
hạt cát
nở thành hoa
nên lời thơ tồn tại.

Đạo sĩ và hư vô

Ta ngồi mãi giữa hư vô lòng núi
bỗng thấy chiều hớt hải đuổi theo mây
khối thời gian rơi vào triền đá lặng
hiện tại nào mất hút ở đầu cây

đời đạo sĩ, con còng già bỏ tổ
lên non cao còn sợ nước triều lên
bụi đầy áo, phủi hoài tay cũng mỏi
có nhiều khi ẩn dật cũng ưu phiền

ta ghé bến đìu hiu tìm hạt lệ
rơi quanh mình với nỗi chết xanh xao
hoa đốm bay đã vô tri tròng mắt
còn bầu trời ai hái những vì sao!

đời đạo sĩ, con chim trên đỉnh núi
ngợi ca ngày nắng mới, giữa mù sương
chim rướm máu bởi hồn thơ u khoát
rớt xuống trần như lửa cháy tà dương

ta bước xuống, đêm, và vầng trăng lạnh
khóm lau già run rẩy nước sương mưa
trọn thân thế ta chối từ vinh hạnh
theo con đường lặng lẽ tự ngàn xưa

chừ vô biên chỉ còn là hơi thở
và nụ cười bất diệt ở quanh đây
đời đạo sĩ, con còng già bỏ tổ
hóa thân làm lau cỏ ở đồi tây!

Tờ kinh không

(Kính tặng Đại huynh Viên Minh)

Từ huynh
bỏ núi lên đường
tình ta để mặc vô thường,
hỡi ai!
đôi khi thơ hứng, một vài,
đôi khi họa hứng,
nghiên mài vẩn vơ!


Bình thơ

Xinh xinh vài nụ cỏ
đặt lên đĩa án thư
lung linh vầng nhật nguyệt
lung linh cả thái hư.



Tiền thân

Thu về
sương trắng hiên thơ
lòng trang kinh cũ
mấy giờ cổ nhân
non xanh
nhớ cụm bạch vân
cổng sài hoa rụng
tiền thân thoảng chừng!


Gốc tùng
và cội đá
hoa nở
đã ngàn năm
trượng mây
nhìn thương hải
non ẩn
nửa
vầng trăng!


Bên hồ cỏ


Qua cầu
bỏ bóng quên mình
bóng bao nhiêu ảnh
mê tình bấy nhiêu
cỏ xanh
liễu biếc yêu kiều
thế thân sương khói
phiêu diêu mấy bờ!



Quảy nắng hồng

Trâu và mục tử đều quên
non xanh nước biếc
còn mình với ta
ba ngàn tám vạn yêu ma
giấc Trang Chu mộng
bướm sa bồi hồi
trâu và mục tử quên rồi
nỗi kia niềm nọ
tiếng lời sạch không
mù sương quảy gánh nắng hồng!



Đêm nguyệt trúc

Tạ từ
xuôi ngược bể dâu
tạ từ danh tướng
sắc màu thế gian
non sâu
đã lặng tiếng đàn
đêm đêm nguyệt trúc
gió ngàn vô thanh…


Giấc ngủ của đá


Giấc ngủ xuống giữa triền non vắng lặng
bóng ai về lạnh buốt cả ngàn dâu
tay chạm khẽ vào mong manh của gió
bỗng trần gian va động những cung sầu

ta đứng lên,
gọi đò, bên bờ sông lau lách
lá tử sinh cháy đỏ cuối ghềnh xa
lòng dừng lại, nhìn thời gian huyễn hoặc
chẳng bao giờ thấy hết cõi người ta

chừ bẻ kiếm!
đi vào sơn cốc
chợt hôm kia đầu đá mọc thành hoa
nỗi vinh hiển như bóng trăng chẳng thực
giọt sương trời, rơi vỡ, cảnh hà sa!

giấc ngủ xuống,
giữa hoang liêu của núi
vượn rừng sâu mê mải cây cành
ta hát khẽ,
vang vang bầu vọng tưởng
trái nhân tình muôn thuở chẳng màu xanh!

ta chống gậy, qua sông,
không bè bạn
cỏ bên đường lất phất trông theo
mỗi câu thơ là mỗi trang cao sĩ
thoảng hương trầm trong nỗi nhớ trong veo!

chừ với đá! ba đời giấc ngủ
viễn khách ơi! viễn mộng nào đây!
phù phiếm quá, con sông không chảy
và bờ kia,
hiển hiện bờ này!
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/08/2025(Xem: 5949)
Lại cảm thu vàng khó nỗi vơi Niềm xao cảnh vắng mãi nom Người Ân tình chữa đáp sao mà gởi Hiếu đạo trông chờ rõ chẳng rơi Nẻo cũ nghiêm đường qua vạn lối Nhà xưa kỷ niệm nhắc bao thời Ru từng quãng nhỏ nghe lòng rối Nhận cả… Tim nầy sống nghĩa thôi.
21/08/2025(Xem: 4144)
Viết tặng vần thơ đến Bác Thành (*) Tinh nghề đức trải nét tinh anh Bệnh nhân thảy thảy đều yêu quí Nghiệp vững đời vui chúc tốt lành…
19/08/2025(Xem: 3696)
Để được gọi là “ Đại nhân” phải thế nào cho xứng Trong xã hội phong kiến "Đại nhân “là những người có chức vụ cao Ngày nay, dùng trong các ngữ cảnh khác nhau, Nhưng thường mang tính chất thể hiện sự tôn trọng,!
19/08/2025(Xem: 4453)
"Ở đời vui đạo hãy tùy duyên Hễ đói thì ăn mệt ngủ liền Trong nhà sẵn báu thôi tìm kiếm Đối cảnh vô tâm chớ hỏi Thiền.
19/08/2025(Xem: 4903)
Hôm nay con vào đọc, "Lại một mùa an cư Vắng bóng Ôn Như Huệ" Lòng cảm động làm sao, Với tình người xuất gia Dành cho bậc Tôn Sư Lời văn sao nhẹ nhàng Chứa đựng bao tình thương Thầy đã đếm từng ngày Ba mùa thu lá rụng, Đông đến rồi Xuân qua
16/08/2025(Xem: 10181)
Giới thiệu: Đặc San Văn Hóa Phật Giáo 2025, chủ đề "Tâm Bình Thế Giới Bình" : Nhân Đại Lễ Vu Lan Báo Hiếu Phật lịch 2569, Viên Giác Tùng Thư Đức Quốc và Tạp Chí Viên Giác có ấn hành Đặc San Văn Hóa Phật Giáo 2025 chủ đề Tâm Bình Thế Giới Bình . Đặc San năm nay (lần thứ bảy) gồm 700 trang, khổ 15,2 x 22,8 cm, in màu, với sự góp mặt của 50 văn thi sĩ và 3 họa sĩ trong và ngoài nước, .. Chúng tôi kính gởi đến quý Trang Nhà phần Giới thiệu để nhờ phổ biến đến mọi độc giả gần xa. Độc giả muốn mua sách in có thể đặt trực tiếp trên mạng toàn cầu Amazon theo đường link rút gọn sau: https://pgvn.org/pg_1506ih (ISBN-13: 979-8-3495-1608-5)
13/08/2025(Xem: 3817)
Hằng mong tánh lặng gắng nương thiền Vọng động, mơ màng rõ phải kiêng Lập hạnh, chuyên cần như bước dốc Hoà tu, nhẫn nhục ví theo triền Ngày đêm chớ nhãng tâm càng chắc Phận phúc dẫu buồn dạ chẳng nghiêng Vẫn biết dòng đời luôn bão tố Vui cùng cõi thế … Sống điềm nhiên.
13/08/2025(Xem: 3790)
Trở lại chơn huyền dạ lắng đau Vườn tâm tĩnh mịch giải oan sầu Kinh vàng sớm tối xua hư ảnh Kệ ngọc trưa chiều kết diệu màu Nhặt bút ghi lời xa lối mộng Dò trang nấu chữ gởi hương cầu Bao mùa lá rụng thu in mực Quẳng gánh lo buồn nhẹ kiếp sau..!
11/08/2025(Xem: 4581)
Sáng nay trong khoảnh khắc, cánh cửa vô hình như khẽ mở Mắt chạm trời xanh, thấy biển, thấy cánh đồng Không còn hôm qua buộc chân, nay chim đã thoát lồng Ta bước ra …ngày mai có thể nào níu cánh?
11/08/2025(Xem: 5511)
Tứ cú lục bát "SEN" RÁC & HOA Trải từng dòng chữ dưới chân Xin đừng xả rác một lần đi qua Đi qua rác đã thành hoa Đi về thấy nở mấy tòa sen thơm! ĐỒNG HỒ Hôm nay tròn đã thay vuông Hoa sen tỏa ngát ao bùn hương bay Treo lên cho biết tháng ngày Canh giờ hít thở, phút giây yên bình.