Bài thơ thứ nhất (thơ)

02/10/201015:40(Xem: 14306)
Bài thơ thứ nhất (thơ)

 red_rose_46

Thuở ấy lòng tôi thơ thới quá
Hồn thơ nguyên vẹn một trời hương
Nhưng nhà nghệ sĩ từ đâu lại
Êm ái trao tôi một vết thương


Tai ác ngờ đâu gió lại qua
Làm kinh giấc mộng những ngày hoa
Thổi tan âm điệu du dương trước
Và tiển người đi bến cát xa


Lại ở vườn Thanh có một mình
Tôi yêu gió lạnh lúc tàn canh
Yêu trăng lặng lẽ rơi trên áo
Yêu bóng chim xa nắng lướt mành


Và một ngày kia tôi phải yêu
Cả chồng tôi nữa lúc đi theo
Những cô áo đỏ sang nhà khác
Gió hỡì làm sao lạnh rất nhiều


Từ đấy không mong không dám hẹn
Một lần gặp nữa dưới trăng nghiêm
Nhưng tôi vẫn chắc nơi trời lạ
Người ấy ghi lòng vẫn nhớ em


Đang lúc lòng tôi muốn tạm yên
Thì ai đem lại cánh hoa tim
Cho tôi ép nốt dòng dư lệ
Nhỏ xuống thành thơ khóc chút duyên


Đẹp gì một mảnh tình tan vỡ
Đã bọc hoa tàn dấu xác xơ
Tóc úa giết dần đời thiếu phụ
Thì ai trông ngóng chẵng nên chờ


Viết đoạn thơ đầu lo ngại quá
Vì tôi vẫn nhớ hẹn ngày xưa
"Cố quên đi nhé câm và nín
Đừng thở than bằng những giọng thơ"


Tôi run sợ viết lặng im nghe
Tiếng lá thu khô xiết mặt hè
Tưỡng tượng chân người len lén đến
Nhưng lòng nào dám hẹn ai về


Tuy thế tôi tin vẫn có người
Thiết tha đeo đuổi mãi than ôi
Biết đâu tôi một tâm hồn héo
Bên cạnh chồng nghiêm luống tuổi rồi

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/03/2017(Xem: 25213)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
30/03/2017(Xem: 10822)
Ngoài trời mưa lạnh sáng nay Ta ngồi yên lặng nhìn ngay chính mình Cuộc đời là cả hành trình Buồn vui thương ghét tự mình biết thôi .
29/03/2017(Xem: 15804)
Về rồi, nằm chán lại đi Bon chen vào chợ thõng tay dại khờ Hai vai tĩnh động dật dờ Té ra tuồng tích đang chờ nhập vai.
29/03/2017(Xem: 12369)
Mắt em trong suốt cả trời thương Đẹp sáng long lanh cõi vô thường Trong ngần mắt biếc qua sanh tử Vượt sóng nghìn trùng giữa khổ vương .
29/03/2017(Xem: 13783)
Giọt nắng đong đưa lướt nhẹ Hương, Pha mầu cố sự ánh vầng dương. Xa xa Cồn Hến mờ cơn sóng, Thoáng thoáng Đò ngang lặng bến Tương… Thiên Mụ chuông tan hồn lạc xứ, Ngự Bình núi ngả bóng kêu sương. Huế ơi! Ký ức vang Châu Hợp… Hối hả đường qua đếm hiểu thương.
29/03/2017(Xem: 17006)
Thành Ba-La-Nại thuở xưa Ở miền bắc Ấn có vua trị vì Quốc vương nhiều ngựa kể chi Nhưng riêng một ngựa kia thì tuyệt luân Ngựa nòi, giống tốt vô ngần Lớn to, mạnh mẽ thêm phần thông minh Ngựa từ nhỏ đã khôn lanh Chưa cần nghe lệnh sai mình tới lui
28/03/2017(Xem: 11535)
Vào chốn phong ba rũ nghiệp trần Nhớ về Chánh Pháp tỏ nguồn ân Muối dưa đạm bạc ngày hai bửa Hạnh phúc trong ta đủ vẹn phần .
27/03/2017(Xem: 9959)
Hạt giống Phật muôn đời như trăng sáng Thế mà ta chẳng nhận biết bao giờ Mãi mò tìm trăng dưới nước ngoài khơi Càng tìm mãi mãi càng thêm mệt xác .
26/03/2017(Xem: 11140)
Sáng nay trời lạnh, ra vườn nhìn hạt sương còn đọng trên cành cây khô, quên mất thân mình đã thấm lạnh, thấy ta cũng đang già. Tự nhiên, nhớ bốn câu thơ của Thầy Tuệ Sỹ.
26/03/2017(Xem: 10712)
Mắt xanh biếc thơ ngây ngày rong giỡn Cho nụ cười hoà nhịp ánh trăng sao Nhìn mây trắng giữa trời xanh đưa lối Tôi và em chợt thoáng giấc chiêm bao .