Bài thơ thứ nhất (thơ)

02/10/201015:40(Xem: 15246)
Bài thơ thứ nhất (thơ)

 red_rose_46

Thuở ấy lòng tôi thơ thới quá
Hồn thơ nguyên vẹn một trời hương
Nhưng nhà nghệ sĩ từ đâu lại
Êm ái trao tôi một vết thương


Tai ác ngờ đâu gió lại qua
Làm kinh giấc mộng những ngày hoa
Thổi tan âm điệu du dương trước
Và tiển người đi bến cát xa


Lại ở vườn Thanh có một mình
Tôi yêu gió lạnh lúc tàn canh
Yêu trăng lặng lẽ rơi trên áo
Yêu bóng chim xa nắng lướt mành


Và một ngày kia tôi phải yêu
Cả chồng tôi nữa lúc đi theo
Những cô áo đỏ sang nhà khác
Gió hỡì làm sao lạnh rất nhiều


Từ đấy không mong không dám hẹn
Một lần gặp nữa dưới trăng nghiêm
Nhưng tôi vẫn chắc nơi trời lạ
Người ấy ghi lòng vẫn nhớ em


Đang lúc lòng tôi muốn tạm yên
Thì ai đem lại cánh hoa tim
Cho tôi ép nốt dòng dư lệ
Nhỏ xuống thành thơ khóc chút duyên


Đẹp gì một mảnh tình tan vỡ
Đã bọc hoa tàn dấu xác xơ
Tóc úa giết dần đời thiếu phụ
Thì ai trông ngóng chẵng nên chờ


Viết đoạn thơ đầu lo ngại quá
Vì tôi vẫn nhớ hẹn ngày xưa
"Cố quên đi nhé câm và nín
Đừng thở than bằng những giọng thơ"


Tôi run sợ viết lặng im nghe
Tiếng lá thu khô xiết mặt hè
Tưỡng tượng chân người len lén đến
Nhưng lòng nào dám hẹn ai về


Tuy thế tôi tin vẫn có người
Thiết tha đeo đuổi mãi than ôi
Biết đâu tôi một tâm hồn héo
Bên cạnh chồng nghiêm luống tuổi rồi

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/05/2018(Xem: 11312)
Mẹ thương con khi con trong lòng mẹ Mẹ thương con khi con chui vào đời Mẹ thương con khi con oà lên khóc Và thương cả khi con rống lên cười
02/05/2018(Xem: 10090)
Chuông vang thức tỉnh cho người Trong cơn mê - ngộ bời bời Thế Gian Thấm rồi Giáo Pháp Đạo Vàng Chuông ngân như tiếng vọng vang Tâm Từ
01/05/2018(Xem: 13241)
Mở mắt là đã nghe Kinh Lời giảng Chánh Pháp lắng thinh vào đầu Phải cho nguồn Đạo thấm sâu Lõi len tim óc mạch sầu bớt vơi.
01/05/2018(Xem: 13586)
Hãy lắng nghe tiếng thì thầm của Pháp Pháp là chân lý ngọn đuốc soi đường Pháp sẽ giúp ta nhận định tỏ tường Pháp hoàn hảo , và muôn đời tối thượng
30/04/2018(Xem: 14028)
YÊN BÌNH. Ta không đi đâu không về đâu. Trong mong muốn ẩn mầm đau khổ. Hạnh phúc về ngay ai diệt mong cầu. Khi nhắm mắt không về đâu hết. Mọi mong cầu nào có ở bên ta. Tung cánh xa bay giữa trời hỷ xả. Cảnh giới Niết bàn chẳng chấp có và không. Hãy bình yên chớ có tí buồn phiền. Nào năng lượng tạo thành đời bất hạnh. Minh Hội. Syd 14/3/MT 29/4/2018.
30/04/2018(Xem: 22536)
(Vần thơ đưa tiễn Phật tử Nguyễn Hướng Dương về cảnh giới an lành) Hôm nay ngày giỗ Tổ Hùng Vương Chợt nghe tin tức thật bi thương Một người giã biệt, đi theo Tổ Thôi, đã thôi rồi, Nguyễn Hướng Dương! Tôi nhớ khi xưa, em đến đây Trong một Khóa Tu để giải bày Kinh nghiệm trải qua bao sóng gió Gương sáng đời em, mấy ai tày?
29/04/2018(Xem: 17881)
Ngày xưa ở tại nước kia Có bà goá phụ Đề Vi rất giàu Chồng thời chết đã từ lâu Lại không con cái, u sầu mãi thôi Một thân goá bụa đơn côi Không người che chở, chẳng ai nương nhờ. Đúng theo phép thời bấy giờ Vì bà dòng dõi là Bà La Môn Nên khi cuộc sống u buồn Không như ý nguyện, lại luôn não phiền
28/04/2018(Xem: 17356)
Tứ cú lục bát về "Cửa Thiền" KHẨU Kim ngôn ái ngữ gửi người Chân tình khẩu ngọc buông lời trúng tim Sáng trong pháp cú soi đêm Nhân tâm trực chỉ cửa thiền mời ra.
28/04/2018(Xem: 28175)
Có thể nói: Cuộc đời của Bùi Giáng không thuộc về khái niệm trong ý nghĩa của sự sống chưa thoát khỏi những ranh giới định kiến phân biệt trần gian. Ở ông, hình như cái ranh giới mà tạm gọi là khùng điên và thiên tài không thể nào hiểu hết được. Nếu mượn những khái niệm thường tình: hèn- sang, nghèo- giàu, điên- tỉnh, ghét- yêu, buồn- vui…để Bùi Giáng, hện tượng của ý nghĩa sự sống vô tận, Thích Tâm Tôn, nói cái bất tận của cuộc đời Bùi Giáng thì chỉ là ý nghĩ ngây thơ cạn cợt. Thơ ông không phải để bàn, nhưng lạ thay, lâu nay người ta vẫn thích bàn và bàn chưa thể hết những gì thuộc về thơ của ông. Có lần ông bộc bạch, ông làm thơ đơn giản chỉ vì: “Thơ tôi làm ra là để tặng chuồn chuồn, châu chấu, xin các ngài học giả hãy xa lánh thơ tôi”. Xin mượn tạm chút ngôn ngữ của những khái niệm thường tình mà nói đôi dòng về ông trong ý nghĩa sự sống mà ông đã đi qua và đã lưu dấu lại trong cuộc đời này.
26/04/2018(Xem: 23915)
Chùm thơ mang hương vị đời & đạo của Tuệ Thiền Lê Bá Bôn, Chen lấn mười năm quên ngắm trăng Về quê gặp lại giữa đêm rằm Trăng ngoài ấy, trăng trong ta hội ngộ Lợi danh nào đổi được ánh trăng tâm?