Viết cho người chùn chân (thơ)

19/09/201008:07(Xem: 12300)
Viết cho người chùn chân (thơ)

storm_1
Đứng lên đi em,

tiếp tục hành trình... đừng quỵ ngã,

Dẫu gai đời đâm rướm máu đôi chân.

Những con đường em qua,

dẫu mịt mù, mịt mù... gió bụi;

Lời thề xưa hãy giữ mãi trong lòng.

Lang thang trong kiếp người,

tứ cố vô thân...

Em đớn đau giữa dòng đời nghiệt ngã.

Ẩn hiện quanh em,

những mặt người xa lạ,

sống lọc lừa và đầy dẫy hoài nghi.

Thăm thẳm những hố sâu,

Chập chùng muôn vàn cạm bẫy...

Hãy vững chân trong cuộc đăng trình.

Qua đêm dài sẽ đến lúc bình minh.

Thuyền về bến... sau hành trình bão tố.

Đứng dậy đi em, đừng khóc nữa...

Vết thương lòng, rồi có lúc sẽ quên!

Georgia, Hoa Kỳ 12/2008

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2003(Xem: 41711)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.