Huyền Mộng Ca (thơ)

21/06/201502:26(Xem: 13011)
Huyền Mộng Ca (thơ)

lotus_5

HUYỀN MỘNG CA
 
 
Trên đồi máu lõa lồ trăng úa chết
Bóng hồn tôi xiêu đổ giữa trời mây
Sương khói vỡ uông uông chuông tử biệt
Biển thiên thu lảo đảo con tàu say!
 
Thuở dương gian đọa đày người thi sĩ
Kiếp tài hoa sầu lụy nẻo vô thường
Đem xương máu đùa chơi cùng mộng mị
Lối bay về bướm giẫy giụa giữa tai ương!
 
Tôi ôm mặt chiều nay hồn khóc ngất
Dưới vòm trời thời đại lửa cuồng điên
Tha hóa cả từng sinh linh vạn vật
Mặt đất buồn mưa nắng hết hồn nhiên!
 
Tôi chẳng thể tìm tôi màu nắng cũ
Chút hồn trinh nguyên đã mấy độ tàn phai!
Ôi! Chớp bể mưa nguồn buồn tinh tú
Tấm lòng yêu nhuộm máu đỏ gót hài!
 
Tôi đã sống tận cùng trong từng hơi thở
Thuở yêu người ôi đau khổ dịu êm
Trần gian hỡi! Sắc màu trôi không níu giữ
Trái tim tật nguyền từ giây phút yêu em!
 
Chấp tay tôi lạy mây ngàn gió núi
Cây lá vườn trời đắm đuối mộng trăng sao.
Hồn cô độc tôi giã từ trần gian lễ hội
Biển thiên thu ôi biển sóng tuôn trào!
 
Ai khóc thương tôi sầu vang bóng lá
Hay nhạc sầu vạn kiếp chảy băng hà.
Hồn tôi đóng đinh máu hồng thập giá
Kinh thơ sầu ngôn sứ huyền mộng ca!
 
TRẦN THOẠI NGUYÊN


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/08/2012(Xem: 11773)
Khổ nhục Thầy tôi
28/08/2012(Xem: 11562)
Mẹ Quan Âm
27/08/2012(Xem: 15335)
Chuyển tâm niệm Phật A Di Đà
09/08/2012(Xem: 18602)
Âm vang của tiếng vọng “Hòa Bình” là niềm khao khát của nhân loại nói chung và của từng dân tộc nói riêng. Thế kỷ 20 với hai cuộc thế chiến hãi hùng đã đẩy đưa nhân loại xuống vực thẳm của điêu linh và chết chóc. Chiến tranh đồng nghĩa với tàn phá và hủy diệt, và cũng chính trong đêm đen tột cùng của chiến tranh, tiếng vọng “Hoà Bình” đã vang lên để thức tỉnh lòng người. Hòa bình đồng nghĩa với cọng tồn và an lạc, là niềm ước ao của mọi tâm hồn hướng thiện. Chiến tranh xuất phát từ tham, sân, si, thì hòa bình phải khởi đi từ lòng nhân ái và lửa Từ Bi. Đó là ý niệm bàng bạc trong toàn bản trường ca thi phẩm của Tuệ Đàm Tử, tức Hòa Thượng Thích Giác Lượng
01/08/2012(Xem: 16023)
Hoa sen nở, bốn phương về hội tụ; Chúng trung tôn, oai đức mấy nghìn năm... Hàn Long Ẩn
28/07/2012(Xem: 14833)
Con thường sống ngẩn cao đầu mẹ ạ Tính tình con hơi ngang bướng kiêu kỳ Nếu có vị chúa nào nhìn con vào mắt Con chẳng bao giờ cuối mặt trước uy nghi
28/07/2012(Xem: 18459)
Cái gọi là Đường Lưỡi Bò Nghe thật lạ, không vô Cũng không phải dưới đất chui lên Cũng không phải trên trời rớt xuống...
28/07/2012(Xem: 22220)
Biển Đông dậy sóng Đang đe dọa Việt Nam cùng Đông Nam Á Đường Lưỡi Bò là lưỡi hái xâm lăng...
10/07/2012(Xem: 23836)
Đời vốn vô thường, nhân duyên nghiệp báo Hãy cùng nhau nương náo trọn kiếp người...Quảng Chánh
09/07/2012(Xem: 14915)
Mười ngón tay ngoan em chắp búp sen thiền, Nguyện cuộc đời hết cảnh khổ triền miên... Thích Phước Ngọc