Con cá khổng lồ

08/08/201116:09(Xem: 13030)
Con cá khổng lồ

con ca khong loCON CÁ KHỔNG LỒ

Chính tôi được chứng kiến,
Phật Thích Ca Mâu Ni
Ở vườn cây Núi Trúc,
Thuộc nước La Duyệt Kỳ.

Một hôm, tắm rửa sạch,
Tôi, tức A Nan Đà,
Cung kính chắp tay lễ
Rồi bạch thầy Thích Ca:

“Xin thầy cho con biết
Nhóm Trần Như trước đây
Làm được điều gì tốt
Mà hưởng lộc kiếp này?”

Phật đáp: “Nhiều kiếp trước,
Có ông vua đã già,
Công tâm và nhân đức,
Tên là Thiết Đầu La.

Ông là vua vĩ đại,
Có bốn vạn đại thần,
Tám vạn nước lớn nhỏ,
Hai vạn bà phu nhân.

Ông thương yêu dân chúng
Như con cái trong nhà.
Người dân cảm đức ấy,
Yêu ông như yêu cha.

Bất chợt, một năm nọ
Xuất hiện điềm hỏa tinh,
Báo trước mười năm hạn.
Vua thương cho dân tình.

Cây ngoài đồng chết héo.
Người chết đói khắp nơi.
Vua mất ăn, mất ngủ,
Tiếng kêu than dậy trời.

Không nỡ nhìn dân chết,
Vua lập đàn tế trời,
Lạy tám phương, bốn hướng,
Đau xót cất thành lời:

“Tôi là vua, dân đói,
Xin các vị chư thần,
Cho tôi thành con cá
Để dân có cái ăn!”

Dứt lời, ngài lập tức
Thành con cá rất to,
Thân dài hàng trăm mét,
Như ngọn núi khổng lồ.

Có năm người thợ mộc
Lúc ấy ra bờ sông.
Con cá nói với họ:
“Nếu các ông đói lòng,

Hãy lấy dao, lấy búa
Xẻ thịt tôi mà ăn.
Nhớ gọi thêm người khác,
Gọi cả xa, cả gần.

Sau này tôi thành Phật,
Các ông sẽ là người
Đầu tiên được giác ngộ,
Cứu mình và cứu đời.”

Năm người kia lập tức
Xẻo một miếng thật to
Từ lưng con cá ấy,
Nướng lên ăn kỳ no.

Sau đó, dân cả nước,
Suốt mười năm không mưa,
Kéo đến ăn thịt cá,
Chưa hết, vẫn còn thừa.

Đến đây, đức Phật nói:
“Này con, A Nan Đà,
Ông vua ấy nhân ái
Là tiền thân của ta.

Còn năm người thợ mộc
Là nhóm Kiều Trần Như.
Họ là những người tốt,
Trung thực và nhân từ.

Và như ta đã hứa,
Họ là người đầu tiên
Được ta giúp giác ngộ,
Sau thành bậc đại thiền.

Chúng tôi, các đệ tử,
Ca ngợi thầy Thích Ca,
Cúi rất thấp, cáo biệt
Rồi lặng lẽ lui ra.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/06/2014(Xem: 22513)
Lá sen trước gió, khẽ rung mình, Dưới ánh trăng vàng, nước lung linh. Phiền não cớ chi, hồ gợn sóng ? Lắng nào, cho tỏ bóng trăng xinh !
08/06/2014(Xem: 13124)
Bình minh lại trở về Phá tan sương u mê Công phu lờ mờ sáng Mang hứa hẹn tràn trề.
08/06/2014(Xem: 18966)
Từ độ mây về trên khóm xưa Núi nghiêng đá dựng chút hương thừa Sương mù dăng dăng đời cô lữ Khách buồn thầm lặng ngắm sao thưa
07/06/2014(Xem: 16011)
Sông làng chảy theo đường đất đỏ, Hai ven bờ lau cỏ vườn nhà, Từ gần theo tận xóm xa, Cỏ cây tươi mát, quả hoa đủ màu. Sông làng chảy theo đường đất đỏ, Hai ven bờ lau cỏ vườn nhà, Từ gần theo tận xóm xa, Cỏ cây tươi mát, quả hoa đủ màu.
07/06/2014(Xem: 15696)
Nụ cười nở hoa Thoại Hoa (một nén hương ngưỡng nguyện Sư Bà Hải Triều Âm 1920-2013 94 năm tuổi đời - 60 năm tuổi đạo) Môi hồng thắm nở nụ cười, Làm tăng vẻ đẹp xinh tươi, mặn mà. Tiếng trong như ngọc như ngà, Lời thương, ý đẹp, nói ra ngọt ngào, Cuộc đời đang đẹp như sao, Nhưng tâm đã quyết, bước vào Từ Bi.
07/06/2014(Xem: 21701)
Lá vàng rơi Khắp phương trời Dòng suối lạnh Kết thành tinh Đóa hoa khô Ôm tựa vào cành Cả rừng Lâm Đồng Còn in dấu chân Kinh Gió hết reo
05/06/2014(Xem: 22358)
Từ xưa, thi ca là nguồn cảm hứng của bao văn nhân thi sĩ. Xúc cảnh sanh thơ, phơi bày những tâm sự, gởi gắm tất cả những tâm tình rạt rào chứa đựng những bi thiết, những hoạt cảnh của những xã hội đương thời mà tác giả hiện sống.
04/06/2014(Xem: 17299)
Hơn nữa thế kỷ đã trôi đi Ngọn đuốc duy trì lửa từ bi Quả tim đã bước vào Phật sử Hậu thế đời đời mãi khắc ghi !
04/06/2014(Xem: 16149)
Giữ gìn Phật tánh trong ta Tu tâm tích đức, diệt tà trung kiên Siêng năng học hỏi vững bền Dù đường có đoạn gập ghềnh khó đi
04/06/2014(Xem: 15219)
Im lặng không phải là hèn Im lặng là để luyện rèn thân tâm Im lặng không phải là câm Im lặng là để âm thầm niệm kinh Im lặng không phải đứng nhìn