Con cá khổng lồ

08/08/201116:09(Xem: 14117)
Con cá khổng lồ

con ca khong loCON CÁ KHỔNG LỒ

Chính tôi được chứng kiến,
Phật Thích Ca Mâu Ni
Ở vườn cây Núi Trúc,
Thuộc nước La Duyệt Kỳ.

Một hôm, tắm rửa sạch,
Tôi, tức A Nan Đà,
Cung kính chắp tay lễ
Rồi bạch thầy Thích Ca:

“Xin thầy cho con biết
Nhóm Trần Như trước đây
Làm được điều gì tốt
Mà hưởng lộc kiếp này?”

Phật đáp: “Nhiều kiếp trước,
Có ông vua đã già,
Công tâm và nhân đức,
Tên là Thiết Đầu La.

Ông là vua vĩ đại,
Có bốn vạn đại thần,
Tám vạn nước lớn nhỏ,
Hai vạn bà phu nhân.

Ông thương yêu dân chúng
Như con cái trong nhà.
Người dân cảm đức ấy,
Yêu ông như yêu cha.

Bất chợt, một năm nọ
Xuất hiện điềm hỏa tinh,
Báo trước mười năm hạn.
Vua thương cho dân tình.

Cây ngoài đồng chết héo.
Người chết đói khắp nơi.
Vua mất ăn, mất ngủ,
Tiếng kêu than dậy trời.

Không nỡ nhìn dân chết,
Vua lập đàn tế trời,
Lạy tám phương, bốn hướng,
Đau xót cất thành lời:

“Tôi là vua, dân đói,
Xin các vị chư thần,
Cho tôi thành con cá
Để dân có cái ăn!”

Dứt lời, ngài lập tức
Thành con cá rất to,
Thân dài hàng trăm mét,
Như ngọn núi khổng lồ.

Có năm người thợ mộc
Lúc ấy ra bờ sông.
Con cá nói với họ:
“Nếu các ông đói lòng,

Hãy lấy dao, lấy búa
Xẻ thịt tôi mà ăn.
Nhớ gọi thêm người khác,
Gọi cả xa, cả gần.

Sau này tôi thành Phật,
Các ông sẽ là người
Đầu tiên được giác ngộ,
Cứu mình và cứu đời.”

Năm người kia lập tức
Xẻo một miếng thật to
Từ lưng con cá ấy,
Nướng lên ăn kỳ no.

Sau đó, dân cả nước,
Suốt mười năm không mưa,
Kéo đến ăn thịt cá,
Chưa hết, vẫn còn thừa.

Đến đây, đức Phật nói:
“Này con, A Nan Đà,
Ông vua ấy nhân ái
Là tiền thân của ta.

Còn năm người thợ mộc
Là nhóm Kiều Trần Như.
Họ là những người tốt,
Trung thực và nhân từ.

Và như ta đã hứa,
Họ là người đầu tiên
Được ta giúp giác ngộ,
Sau thành bậc đại thiền.

Chúng tôi, các đệ tử,
Ca ngợi thầy Thích Ca,
Cúi rất thấp, cáo biệt
Rồi lặng lẽ lui ra.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/11/2014(Xem: 15877)
Đời tui đau khổ nhiều rồi. Nay vui một tí thì ngồi hát ca. Quanh năm ở cỏi Ta Bà. Đi lên đi xuống rất là mõi chân.
12/11/2014(Xem: 25108)
Ta ngỡ hồn ta những miếu đền Từ trong vạn cổ kiếp không tên Vẳng nghe như tiếng ngàn xưa gọi Tâm thức trở mình sau lãng quên.
11/11/2014(Xem: 15204)
Bụi giang hồ xao xác qua Giữa tam thế mộng ta bà huyễn hư Trôi lăn nghìn kiếp mịt mù Bỗng đêm nay hiện thiên thu sững sờ
10/11/2014(Xem: 19396)
Xót trăm nỗi mẹ quê vất vã Suốt một đời tất tả ngược xuôi. Bài thơ dâng mẹ nghẹn lời Xốn xang tấc dạ bồi hồi xuyến xao.
10/11/2014(Xem: 14938)
Thầy là thầy giáo, tôi tu sĩ Hai kẻ cùng đi một hướng về Áo trắng, y vàng chung lối mộng Bên trời sương tuyết trắng hoa lê.
08/11/2014(Xem: 16457)
Bềnh bồng trong những sát-na Ta luân hồi khắp hằng hà phút giây Dẫu là một niệm hôm nay Sẽ mang thông điệp cho ngày hôm sau
06/11/2014(Xem: 15883)
Tay bỏng còn khêu bếp hạ tàn Mặc lòng cứ gợn sóng miên man Vết khâu buốt nhói thời phiêu lãng Chực tạt vào thềm thu dợm sang
04/11/2014(Xem: 14803)
Nếu… Nếu con tự tại an nhiên Khi người chao đảo và phiền trách con; Nếu con tin tưởng mình luôn Mặc người nghi kỵ không buồn tin con; Nếu con quyết chí chờ trông, Hay người gian dối, mình không theo người, Ai sân hận, mình thảnh thơi,
03/11/2014(Xem: 15097)
Xin đừng quá ngạc nhiên Mọi điều khó định trước Tất cả là do duyên Nên không thể trách được
03/11/2014(Xem: 16766)
Tinh mơ con gái lọt lòng Chuông chùa Hải Đức vọng ngân dỗ dành Cha ngồi thấp thỏm hành lang Chưa nghe tiếng khóc con mình chào ai Chợt nghe tiếng vỗ một vài “Oa oa” điệp khúc nhớ hoài mai sau…