Bảy hủ vàng

08/08/201116:03(Xem: 12611)
Bảy hủ vàng

gold 2BẢY HŨ VÀNG

Tôi may mắn chứng kiến
Chuyện này của Thích Ca
Khi Ngài đang tá túc
Trong vườn cây Kỳ Đà.

Lần an cư năm ấy
Phật Thích Ca Mâu Ni
Cho tỳ kheo lựa chọn
Muốn đi đâu thì đi.

Ba tháng sau quay lại,
Tất cả tri ân Ngài.
Phật hỏi thăm chu đáo.
Ai cũng vui như ai.

Ân phước Phật to lớn
Như trời cao, đất dày.
Nhưng trong lời Ngài nói
Tôi nhận thấy hôm nay

Có cái gì khang khác,
Hơi khiêm kính thế nào.
Lấy làm lạ, lễ phép,
Tôi hỏi Ngài vì sao.

*
Ngài kể một câu chuyện,
Rằng cách đây nhiều đời,
Ở nước Ba La Nại
Lặng lẽ sống một người.

Người này rất keo kiệt, 
Ăn uống chẳng dám ăn,
Chi tiêu càng không dám,
Cứ tích cóp dần dần.

Cuối cùng ông ta có
Cả một hũ vàng đầy.
Sau khi nhìn thỏa mắt,
Ông chôn dưới gốc cây.

Mấy chục năm sau đó,
Vẫn bóp miệng, ky bo,
Ông có không chỉ một
Mà bảy hũ vàng to.

Không may ông ốm chết,
Chẳng được tiêu một đồng
Trong bảy hũ vàng ấy,
Nên tiếc và đau lòng,

Ông biến thành con rắn
Quanh quẩn bên gốc cây.
Rắn chết thành rắn nữa,
Canh giữ kho báu này.

Cuối cùng nó chợt nghĩ
Chẳng ai cần đến vàng.
Vàng dưới đất, thành đất.
Hay là đem cúng dàng?

Nó ra đường, đón bắt
Một người đi ngang qua,
Kể ý định bố thí
Rồi mời ông vào nhà.

Theo yêu cầu của rắn,
Ông đưa nó cùng đi
Với bảy hũ vàng lớn
Đem cúng trước tăng ni.

Nó nhờ ông làm lễ
Dâng cúng các sư tăng.
Nó thì nhìn lặng lẽ,
Nước mặt trào, lâng lâng.

Bảy hũ vàng của rắn
Được cúng làm việc công,
Dâng lên ngôi Tam Bảo.
Thế là nó yên lòng.

Về sau, con rắn ấy
Được siêu thoát, giải oan,
Lên cõi trời Đại Lợi,
Vĩnh viễn chốn Niết Bàn.

*
Kể đến đây, Đức Phật,
Bảo tôi, A Nan Đà:
“Người giúp rắn ngày trước
Là tiền kiếp của ta.

Ta đã bị rắn trách
Khi đưa nó lên chùa,
Vì lặng im không nói
Trước những lời trêu đùa.

Giờ ngẫm thấy nó đúng.
Loài vật đáng yêu thay.
Lúc nãy ta khiêm kính
Vì nhớ lại chuyện này.

Còn ông Xá Lợi Phất
Là một trong vô vàn
Kiếp của con rắn ấy,
Nay ở trên Niết Bàn.”

Chúng tôi nghe, thấu hiểu,
Ca ngợi thầy Thích Ca.
Rồi tất cả lễ phép
Cúi đầu chào, lui ra.

Thái Bá Tân
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/05/2014(Xem: 16303)
Từ vị trí đỉnh đồi chạm chân mây, không ít người phấn khích, một mình cất lên tiếng hú sảng khoái để âm hưởng của mình từ trên cao dội xuống thung lũng, từ vách đá này vang sang vách đá kia, và có thể làm lạnh cả vòm trời xanh lơ trên đầu. “Hữu thời trực thướng cô phong đảnh Trường khiếu nhất thanh hàn thái hư” (Thiền sư Không Lộ) Có khi lên tận đầu non quạnh Cười tràn một chuỗi lạnh hư không.
01/05/2014(Xem: 17180)
Ta cắn vỡ thời gian tìm kỷ niệm Nghe đời mình loang lỗ vết máu xanh Mắt đã ráo khô đôi dòng lệ Mùa thu ơi, chiếc lá mục trên cành
01/05/2014(Xem: 16735)
Chiều nghiêng Lá ngủ ven đồi Em nghiêng tà mộng Cửa trời Khói sương ...
30/04/2014(Xem: 15843)
SỰ THẬT có 6 chữ GIẢ DỐI cũng 6 luôn Mặt trái và mặt phải Trắng đen ôi khó lường!
30/04/2014(Xem: 19024)
Ngày rằm nắng đẹp tháng tư Là ngày giáng thế Phụ từ Thích Ca Hạnh phúc thay chốn Ta bà Cha Hiền giáng thế lập ra Đạo vàng Từ bi thương xót nhân gian Giáng trần cứu khổ muôn ngàn chúng sanh Chỉ cho nguồn khổ ngọn ngành Tam Đồ nhà lửa tử, sanh luân hồi.
29/04/2014(Xem: 26847)
Người đời tham đắm lợi danh Con trai tỷ phú chẳng cần thứ chi, Đi theo tiếng gọi Từ Bi Ẩn cư rừng núi ngày thì xin ăn, Khất sĩ đời sống khó khăn
28/04/2014(Xem: 18214)
Tôi thường nghĩ đến những dòng sông Chỉ nhận rồi cho rất thật lòng Dẫn lối suối khe về với biển Đưa đường kênh rạch chảy qua đồng
27/04/2014(Xem: 19538)
Tháng tư về đó – Em ơi ! Vàng trong ánh ngọc, Sạch ngời tuyết mây. Bốn phương Trời tạnh mưa bay Hoa ưu đàm nở, Phương nầy nguyệt viên.
27/04/2014(Xem: 36086)
BÀI KỆ A-TU-LA (thơ) Vi Tâm Nhân đọc cuốn « Vòng Luân Hồi » của TN Giới Hương (http://quangduc.com/a53177/vong-kho), trong đó có bài kệ Hộ Pháp ủng hộ Phật pháp mà các chùa thường tụng cuối thời kinh, Vi Tâm xin cảm tác bài kệ thành thơ lục bát. A-tu-la quỷ (thuộc quỷ ở trời), từ trứng sanh ra. Sống ở hư không. Có vị phát tâm bảo hộ chánh pháp.
26/04/2014(Xem: 19672)
KHÓC THƯƠNG NGƯỜI MẸ TRẺ VIỆT NAM (Chị: Phan Ngọc Thanh sinh năm 1985 trong vụ chìm phà Sowel) Một mình đi lấy chồng xa Quê hương để lại Cha già Mẹ yêu Nhớ thương cách trở bao chiều Theo chồng con nhỏ tìm nhiều kế phương.