Bảy hủ vàng

08/08/201116:03(Xem: 12912)
Bảy hủ vàng

gold 2BẢY HŨ VÀNG

Tôi may mắn chứng kiến
Chuyện này của Thích Ca
Khi Ngài đang tá túc
Trong vườn cây Kỳ Đà.

Lần an cư năm ấy
Phật Thích Ca Mâu Ni
Cho tỳ kheo lựa chọn
Muốn đi đâu thì đi.

Ba tháng sau quay lại,
Tất cả tri ân Ngài.
Phật hỏi thăm chu đáo.
Ai cũng vui như ai.

Ân phước Phật to lớn
Như trời cao, đất dày.
Nhưng trong lời Ngài nói
Tôi nhận thấy hôm nay

Có cái gì khang khác,
Hơi khiêm kính thế nào.
Lấy làm lạ, lễ phép,
Tôi hỏi Ngài vì sao.

*
Ngài kể một câu chuyện,
Rằng cách đây nhiều đời,
Ở nước Ba La Nại
Lặng lẽ sống một người.

Người này rất keo kiệt, 
Ăn uống chẳng dám ăn,
Chi tiêu càng không dám,
Cứ tích cóp dần dần.

Cuối cùng ông ta có
Cả một hũ vàng đầy.
Sau khi nhìn thỏa mắt,
Ông chôn dưới gốc cây.

Mấy chục năm sau đó,
Vẫn bóp miệng, ky bo,
Ông có không chỉ một
Mà bảy hũ vàng to.

Không may ông ốm chết,
Chẳng được tiêu một đồng
Trong bảy hũ vàng ấy,
Nên tiếc và đau lòng,

Ông biến thành con rắn
Quanh quẩn bên gốc cây.
Rắn chết thành rắn nữa,
Canh giữ kho báu này.

Cuối cùng nó chợt nghĩ
Chẳng ai cần đến vàng.
Vàng dưới đất, thành đất.
Hay là đem cúng dàng?

Nó ra đường, đón bắt
Một người đi ngang qua,
Kể ý định bố thí
Rồi mời ông vào nhà.

Theo yêu cầu của rắn,
Ông đưa nó cùng đi
Với bảy hũ vàng lớn
Đem cúng trước tăng ni.

Nó nhờ ông làm lễ
Dâng cúng các sư tăng.
Nó thì nhìn lặng lẽ,
Nước mặt trào, lâng lâng.

Bảy hũ vàng của rắn
Được cúng làm việc công,
Dâng lên ngôi Tam Bảo.
Thế là nó yên lòng.

Về sau, con rắn ấy
Được siêu thoát, giải oan,
Lên cõi trời Đại Lợi,
Vĩnh viễn chốn Niết Bàn.

*
Kể đến đây, Đức Phật,
Bảo tôi, A Nan Đà:
“Người giúp rắn ngày trước
Là tiền kiếp của ta.

Ta đã bị rắn trách
Khi đưa nó lên chùa,
Vì lặng im không nói
Trước những lời trêu đùa.

Giờ ngẫm thấy nó đúng.
Loài vật đáng yêu thay.
Lúc nãy ta khiêm kính
Vì nhớ lại chuyện này.

Còn ông Xá Lợi Phất
Là một trong vô vàn
Kiếp của con rắn ấy,
Nay ở trên Niết Bàn.”

Chúng tôi nghe, thấu hiểu,
Ca ngợi thầy Thích Ca.
Rồi tất cả lễ phép
Cúi đầu chào, lui ra.

Thái Bá Tân
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/03/2017(Xem: 10860)
Bốn chục năm qua một tấm lòng Ngoài đời trong đạo vẫn thong dong Không con không cái không sự nghiệp Ta vẫn là ta giữa đại đồng .
25/03/2017(Xem: 14415)
Người mắt biếc ngây thơ ngày hội lớn - Khóe môi cười nắng quái cũng gầy hao - Như cò trắng giữa đồng xanh bất tận - Ta yêu người vì khoảnh khắc chiêm bao
25/03/2017(Xem: 10907)
Sương tan theo ánh bình minh - Bờ nho trụi lá bên lề tử sinh! - Tâm người ngoại cảnh an bình - Tình thâm pháp hữu thâm tình vô vi.
25/03/2017(Xem: 12573)
Còn lưu nét chữ thanh hiền - Từng trương thủ bút nghiêng nghiêng với đời - Từng hình bóng thuở xưa xôi - Từng thi phẩm đậm tình người gửi trao
25/03/2017(Xem: 13236)
Còn em nâng chút hình hài Phù du câu hát, tàn phai tiếng đờn - Thì thầm bào ảnh ngoa ngôn - Hão huyền nét họa, chập chờn hư danh -
25/03/2017(Xem: 15188)
Ta về một cõi tâm không Vẫn nghe quá khứ ngập trong nắng tàn- Còn yêu một thuở đi hoang - Thu trong đáy mắt sao ngàn nửa khuya-
24/03/2017(Xem: 14348)
Đã đến trần gian nguyện thượng hương, Biết là kiếp bạc vẫn tơ vương. Vô cầu tự mãn, xua sân hận, Thường niệm từ bi, nhận hiểu thương. Còn thẹn đường tu soi vạn ngã, Ôm tròn thánh quả đến muôn phương. Phiền nan hóa giải bình tâm trí, Não đoạn nghiệp tiêu chơn lý tường.
23/03/2017(Xem: 12812)
Duyên lành Thầy đã xuất gia, Bốn mươi năm chẳng như là chiêm bao Lăng Nghiêm vang vọng thuở nào Mà trong tiềm thức Ưu đàm rộ bông
23/03/2017(Xem: 14495)
Mắt em quán trọ của ngàn sao Ngọt ngất hoang sơ ánh rượu đào Pha loãng nắng tà dâng cát bụi Ấm lòng khách lữ bước lao đao.
23/03/2017(Xem: 10649)
Tăng và Tục cũng cùng chung một hướng Hướng Phật Đà nguyện cất bước siêu phương Để chẳng còn sầu khổ mãi vấn vương Đường tu đạo không có gì cách biệt .