Bảy hủ vàng

08/08/201116:03(Xem: 13011)
Bảy hủ vàng

gold 2BẢY HŨ VÀNG

Tôi may mắn chứng kiến
Chuyện này của Thích Ca
Khi Ngài đang tá túc
Trong vườn cây Kỳ Đà.

Lần an cư năm ấy
Phật Thích Ca Mâu Ni
Cho tỳ kheo lựa chọn
Muốn đi đâu thì đi.

Ba tháng sau quay lại,
Tất cả tri ân Ngài.
Phật hỏi thăm chu đáo.
Ai cũng vui như ai.

Ân phước Phật to lớn
Như trời cao, đất dày.
Nhưng trong lời Ngài nói
Tôi nhận thấy hôm nay

Có cái gì khang khác,
Hơi khiêm kính thế nào.
Lấy làm lạ, lễ phép,
Tôi hỏi Ngài vì sao.

*
Ngài kể một câu chuyện,
Rằng cách đây nhiều đời,
Ở nước Ba La Nại
Lặng lẽ sống một người.

Người này rất keo kiệt, 
Ăn uống chẳng dám ăn,
Chi tiêu càng không dám,
Cứ tích cóp dần dần.

Cuối cùng ông ta có
Cả một hũ vàng đầy.
Sau khi nhìn thỏa mắt,
Ông chôn dưới gốc cây.

Mấy chục năm sau đó,
Vẫn bóp miệng, ky bo,
Ông có không chỉ một
Mà bảy hũ vàng to.

Không may ông ốm chết,
Chẳng được tiêu một đồng
Trong bảy hũ vàng ấy,
Nên tiếc và đau lòng,

Ông biến thành con rắn
Quanh quẩn bên gốc cây.
Rắn chết thành rắn nữa,
Canh giữ kho báu này.

Cuối cùng nó chợt nghĩ
Chẳng ai cần đến vàng.
Vàng dưới đất, thành đất.
Hay là đem cúng dàng?

Nó ra đường, đón bắt
Một người đi ngang qua,
Kể ý định bố thí
Rồi mời ông vào nhà.

Theo yêu cầu của rắn,
Ông đưa nó cùng đi
Với bảy hũ vàng lớn
Đem cúng trước tăng ni.

Nó nhờ ông làm lễ
Dâng cúng các sư tăng.
Nó thì nhìn lặng lẽ,
Nước mặt trào, lâng lâng.

Bảy hũ vàng của rắn
Được cúng làm việc công,
Dâng lên ngôi Tam Bảo.
Thế là nó yên lòng.

Về sau, con rắn ấy
Được siêu thoát, giải oan,
Lên cõi trời Đại Lợi,
Vĩnh viễn chốn Niết Bàn.

*
Kể đến đây, Đức Phật,
Bảo tôi, A Nan Đà:
“Người giúp rắn ngày trước
Là tiền kiếp của ta.

Ta đã bị rắn trách
Khi đưa nó lên chùa,
Vì lặng im không nói
Trước những lời trêu đùa.

Giờ ngẫm thấy nó đúng.
Loài vật đáng yêu thay.
Lúc nãy ta khiêm kính
Vì nhớ lại chuyện này.

Còn ông Xá Lợi Phất
Là một trong vô vàn
Kiếp của con rắn ấy,
Nay ở trên Niết Bàn.”

Chúng tôi nghe, thấu hiểu,
Ca ngợi thầy Thích Ca.
Rồi tất cả lễ phép
Cúi đầu chào, lui ra.

Thái Bá Tân
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/03/2018(Xem: 15064)
Mạng điện tử là bạn hay Ma Vương? Mê hoặc là đi lầm đường Ai không trĩu nặng vấn vương bồi hồi Hởi người bạn chốn xa xôi Dặm ngàn cây số nay ngồi cạnh bên Đêm khuya vắng lặng gọi tên Hỏi thăm sức khỏe vẫn bền bình yên An tâm liền rời e-mail Chạy đi công việc hằng ngày lo toan Miếng cơm manh áo thời gian Tối về thư đáp hỏi han bạn chờ Lắm lúc chỉ kể tầm phào Thị phi tránh bỏ, sợ vào nghiệp duyên
23/03/2018(Xem: 13699)
ĐỜI đang vui sao mãi hoài nhăn nhó ! Có phải chăng vì thọ nhận tứ tung Đối Cảnh Vô Tâm tức thì an lạc Vạn Pháp bản nhiên thanh tịnh vô cùng ĐỜI đáng chán sao mà người tự tại ! Tràn gió mưa do tập khí tham si
23/03/2018(Xem: 11941)
Trang nghiêm Cung kính Dưới cờ Năm màu hợp sắc Hai bờ Khổ Vui Nhiệm mầu chánh pháp Thảnh thơi Thấm nhuần tâm ý bao lời thiêng linh Tung bay
21/03/2018(Xem: 11360)
Ước Nguyện Đầu Xuân Vầng dương hiển hiện ánh quang minh, Chiếu sáng non sông cảnh thái bình. Nắng ấm xuân về, hoa nụ thắm, Năm lành phúc đến, lộc mầm xanh. Tai ương, dịch họa đều tan biến, Phú quý, vinh hoa thảy đạt thành. Quốc độ mỗi ngày thêm mỗi mới, Cửa nhà thịnh vượng, ánh trăng thanh...! California, Xuân Mậu Tuất-2018 Thích Chúc Hiền
21/03/2018(Xem: 11735)
Cũng chẳng có ai hoài công đưa tiễn, Hát khúc chia tay đêm cuối mùa Đông. Co ro áo ấm mong trời thôi gió, Ngồi sát vào nhau bên ánh lửa hồng…
20/03/2018(Xem: 12006)
AN nhiên tâm không níu kéo TRÚ xứ thường lạc phút giây TỪNG bước thảnh thơi vui sống GIÂY oan chẳng vướng bủa vây .
20/03/2018(Xem: 9695)
GẦN lắm đồng hương giữa cuộc đời, XA người nhưng chẳng giấu tình vơi. CHIỀU dần loang bóng, ngày ru hởi, XUỐNG nẻo mờ sương, chạnh nỗi bời! ĐÂU khúc vương hoài mây trắng khởi (*) QUÊ như thấm mãi bát thuần lơi (**) QUÁN lòng thôi trạo bao xuân gởi, ĐỪNG GIỤC CƠN SẦU NỮA SÓNG ƠI!
19/03/2018(Xem: 12172)
Tôi Yêu Tôi yêu tiếng nước tôi Từ khi mới ra đời Từ khi nghe mẹ hát tiếng ầu ơ Từ khi theo cha học tiếng i tờ Từ khi bập bẹ những câu từ không nghĩa
19/03/2018(Xem: 14884)
TRỰC nhận thường hằng, thật nhiếp hoa… CHỈ viền tịnh nhãn rõ đường tà. CHƠN như vốn lặng, thừa duyên hiển, TÂM pháp luôn bình, cạn tướng già. KIẾN lập Bồ đề nhìn chẳng sái,
17/03/2018(Xem: 13084)
PHẬT QUANG PHỔ CHIẾU Kể từ khi con được hiểu Đạo theo khả năng nhận thức của con, với niềm vui Đạo Pháp đã giúp con cảm hứng sáng tác trong mọi thời gian khả dĩ để có thể chia sẻ đến với mọi người sơ cơ những vần thơ học Đạo của Pt Quảng An và cùng sách tấn nhau tiến bước trên đường tu học mà chuyển hoá thân tâm cho an ổn trong cuộc sống. Hiểu Phật thì cũng hiểu rồi Còn như Tập Khí buông trôi khó bề ! Bởi vì nữa tỉnh nữa mê Cần lo tu tập nương kề Phật Quang