Sư Bà Vi Diệu

08/08/201111:51(Xem: 14459)
Sư Bà Vi Diệu



Pagoda_7

SƯ BÀ VI DIỆU

Lần nọ ở Xá Vệ,
Chính tôi, A Nan Đà,
Biết chuyện này có thật,
Khi theo hầu Thích Ca.

Lúc ấy, Ba Tư Nặc,
Ông vua tốt, qua đời,
Người lên thay tàn ác,
Làm mất lòng nhiều người.

Nhiều phụ nữ còn trẻ,
Con nhà giàu, nết na,
Năm trăm người tất cả,
Muốn tìm đường xuất gia.

Họ lo sợ nhục dục,
Tức chuyện lập gia đình,
Cùng yêu đương, tình ái
Sẽ mang họa cho mình.

Vì lòng còn do dự,
Họ tìm hỏi nhiều người,
Trong đấy có Vi Diệu,
Một sư bà hiểu đời.

Thay cho lời khuyên nhủ,
Bà kể câu chuyện này,
Một câu chuyện có thật,
Đau lòng và đắng cay.

*
Có người phụ nữ nọ,
Con gái một nhà giàu,
Hiền lành và đức độ,
Thế mà đời buồn đau.

Khi đến tuổi xuất giá,
Bà lấy chồng, con trai
Một gia đình trưởng giả,
Thông minh và hiền tài.

Vợ chồng sống hạnh phúc,
Rồi sinh con đầu lòng.
Khi sắp sinh đứa nữa,
Theo lệ, bà xin chồng

Về nhà bố mẹ đẻ.
Thế là sáng hôm sau,
Vợ chồng bà xuất phát
Cùng với đứa con đầu.

Mới nửa đường, trời tối,
Họ ngủ dưới gốc cây
Trong khu rừng rậm rạp,
Màn đêm đen và dày.

Bỗng nhiên bà trở dạ,
Máu đỏ chảy thành dòng.
Rắn độc liền kéo đến,
Lặng lẽ cắn chết chồng.

Sáng dậy bà mới biết,
Khóc than vì buồn đau,
Rồi bà gượng đi tiếp,
Lưng cõng đứa con đầu.

Hai tay bà ôm chặt
Đứa con nhỏ mới sinh,
Vừa khóc bà vừa bước
Giữa trời nắng một mình.

Đến một giòng sông rộng,
May nước không quá sâu,
Bà lội xuống, để lại
Trên bờ đứa con đầu.

Tới bên kia, bất chợt,
Bà thấy con trai mình
Ngã xuống sông, lập tức
Bị dòng nước cuốn nhanh.

Bà kêu lên hốt hoảng,
Đặt con nhỏ lên bờ,
Quay lại cứu thằng lớn,
Thì thú dữ bất ngờ

Đến, tha đi đứa bé,
Tức đứa con vừa sinh.
Vậy là bà còn lại
Trơ trọi chỉ một mình.

Bà nằm yên bất động
Rất lâu bên dòng sông,
Khóc đến cạn nước mắt,
Đau như xé trong lòng.

Chợt có ông già nọ,
Quen với bố mẹ bà,
Gặp, rồi báo hỏa hoạn
Thiêu cháy, chết cả nhà.

Nghe tin như sét đánh,
Bà chết ngất, ông già
Thương, đưa về chăm sóc
Như con cái trong nhà.

Mấy năm sau, khuây khỏa,
Một gia đình nhà giàu
Hiền lành và tử tế
Đến xin bà làm dâu.

Bà nhất mực không chịu,
Nhưng mọi người cứ khuyên.
Cuối cùng bà đồng ý
Đi bước nữa cho yên.

Ông chồng bà tốt bụng,
Thế mà rồi một đêm,
Đi ăn uống đâu đấy,
Trở về nhà say mèm.

Chỉ mấy phút trước đó
Bà trở dạ, sinh con.
Đang nằm yên bất động,
Mệt, còn chưa lại hồn.

Thấy vợ không mở cửa,
Giận dữ xông và nhà,
Ông chồng say điên loạn,
Bóp chết đứa con bà.

Rồi đang đêm mưa gió,
Bỏ nhà đi một mình,
Bà đến Ba La Nại,
Ngồi khóc bên cổng thành.

Một lúc sau, bất chợt,
Có một người lại gần,
Một người tốt, chững chạc,
Hỏi chuyện rất ân cần.

Ông này vừa chết vợ,
Con một đại thương gia,
Sau một lúc trò chuyện,
Tỏ ý muốn lấy bà.

Vì không nơi nương tựa,
Cuối cùng bà gật đầu.
Họ sống rất hạnh phúc,
Không ngờ ba năm sau

Ông chồng bà ốm chết.
Theo tục lệ nước ông,
Bà sẽ bị chôn sống
Để xuống mồ theo chồng.

May tối ấy bọn trộm
Đến đào mộ ông ta
Để lấy cắp vàng bạc,
Vô tình đã cứu bà.

Tên trùm thấy bà đẹp,
Bắt làm vợ của mình.
Nhưng rồi hắn bị bắt
Và bị đem hành hình.

Thế là một lần nữa
Lại bị chôn, lần này
Bà được con hổ đói
Moi bà lên, thật may,

Nó chưa kịp ăn thịt
Thì thấy người, bỏ đi.
Để mình bà ở lại,
Mê man, chẳng biết gì.

Cuối cùng, khi tỉnh dậy,
Bà sực nhớ người ta
Thường nói về ân đức
Của Đức Phật Thích Ca.

Thế là bà đi bộ,
Vượt đường dài, gian nan
Đến nơi Ngài giảng pháp
Ở vườn cây Kỳ Hoàn.

Vừa nhìn thấy Đức Phật
Rạng rỡ và uy nghi,
Bà vội vã sụp lạy,
Xin xuất gia, qui y.

Thấy bà gần lõa thể,
Ngài bảo A Nan Đà
Mang đến bộ quần áo
Rồi đặt trước mặt bà.

Ngài nhận bà vào giới
Giao cho một ni sư,
Là bà Đại Ái Đạo,
Thông tuệ và nhân từ.

Ni sư này kềm cặp,
Giúp đỡ bà tu hành,
Dạy “Vô thường”, “Tứ đế”.
Bà tiến bộ rất nhanh.

Chẳng bao lâu sau đó,
Bà đắc đạo, thành người
Hiểu rõ chuyện quá khứ
Và tương lai muôn đời.

Bây giờ bà mới biết
Sao đời bà buồn đau.
Kiếp trước bà là vợ
Một trưởng giả nhà giàu.

Ông này lấy vợ lẽ,
Một cô gái rất xinh,
Nên được ông yêu quí,
Và bà bị nhạt tình.

Thù quá mà hóa dại,
Bà lấy chiếc đinh dài,
Đóng vào đầu đứa bé
Con cô vợ thứ hai.

Về sau bà còn chối
Và thề độc rằng mình
Không hề làm điều ấy,
Viện cả các thần linh.

Rằng “Nếu tôi giết nó,
Thì chồng tôi về sau
Sẽ bị rắn cắn chết,
Con tôi, hổ xé đầu.

Bố mẹ tôi cũng vậy,
Sẽ bị cháy thành tro,
Còn tôi thì đang sống,
Sẽ bị chôn xuống mồ.

*
Đến đây, sư Vi Diệu
Nói: “Người đàn bà này
Chính là ta kiếp trước,
Nghiệp chướng đến ngày nay.”

Năm trăm cô gái trẻ
Nghe câu chuyện của bà,
Quyết dứt duyên trần tục,
Một lòng theo Thích Ca.

Trong đầu còn choáng váng
Vì những chuyện vừa nghe,
Họ cảm ơn sư cụ,
Tạ lễ, rồi ra về.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/06/2019(Xem: 13508)
Kính bạch Thầy, con kính dâng Thầy bài thơ này khi đọc lại bài viết của Thầy về "Ảnh hưởng của Phật Giáo trong đời sống người VN", không biết lần thứ mấy ...nhưng mỗi lần đọc.. là lại nghiệm ra những gì Thầy đã un đúc nhiều năm nghiên cứu và kính xin đa tạ Thầy đã dâng cho đời ...những kinh nghiệm hiểu biết của mình cho đời với tất cả trân trọng Tác giả truyền trao ..những gì tâm huyết ! Học hỏi nhiều năm ...kiến thức tựu sinh, Tác phẩm đến tay ...với tất cả chân tình Phục vụ chúng sinh ...là cúng dường Chư Phật .
09/06/2019(Xem: 10859)
Kính dâng lời ngưỡng phục và tán dương đến phái đoàn Hoằng pháp Âu Châu 2019 do HT Thích Như Điển làm trưởng đoàn đã hoàn thành viên mãn khoá Huân tu gieo duyên đoản kỳ tại chùa Liên Tâm ( Turku/ Finland) và hân hoan kính xin tuỳ hỷ với niềm vui của chư vị đã hoàn thành tâm nguyện . Ngụ ngôn Pháp " KHỞI SỰ tức là HOÀN TẤT " Bảy ngày ... truyền đăng ...Thắp lửa tâm linh . Kính ngưỡng Đoàn hoằng pháp ...phục vụ chúng sinh Thành tựu ....dựng xây pháp toà trân bảo !
09/06/2019(Xem: 9931)
Đất Sàigòn vùng đất nhiều ghi dấu Biết bao người thương kính cuộc đời Ôn Ngoài chín mươi tuổi tác đã hao mòn Qua cuộc sống vẫn triền miên biến đổi.
08/06/2019(Xem: 9935)
Hài nhi vui hứng lật mình Sắc hình biến chuyển, cái nhìn đảo quay Thế cờ lật ngược múa may Gieo duyên tạo nghiệp búng tay giữa đời
08/06/2019(Xem: 11198)
SẮC MÀU Đỏ xanh vàng tím lam hồng Đường trần in dấu nâu sồng du tăng Đêm dài vàng vọt con trăng Hồ đen đúa nở một cành sen thơm
03/06/2019(Xem: 15463)
Miệt mài thương ghét sớm khuya Rồi mai cũng vất nơi bia mộ mình Kinh hồn khiếp vía, chấn động cả tâm can, khi chiều nay nằm võng đong đưa giữa hai đầu biển núi, đọc câu thơ này của Diêu Linh. Diêu Linh, Diêu Linh là ai mà lâu nay thiên hạ ngơ ngác, bàng hoàng tự hỏi, không biết nàng thơ ở đâu, xuất hiện tự bao giờ trên mặt đất?
30/05/2019(Xem: 9860)
Sống biết đủ tâm hồn mình thanh thản Lo chi giàu mà chẳng được an vui Sáu mươi năm cũng chỉ một kiếp người Đừng tham vọng chuyện tiền tài danh tiếng.
29/05/2019(Xem: 9830)
Kính bạch Thầy, con tự nghĩ đôi khi sống giữa bụi trần chỉ cần một chút lòng từ bi mà mình có thể chuyển hoá tất cả ...còn hơn lý thuyết nhiều quá ... Con xúc độnh khi nhìn thấ hình ảnh Thầy phát giày, phát áo, kính đeo mắt, bao thư và bánh chưng cho 10 chú thợ đúc chuông đồng, tượng đồng … tại Xưởng Đúc Đồng Đắc An, Nha Trang, họ làm cực khổ mà không có giày mang, chỉ mang dép nhựa, quá nguy hiếm…. tội nghiệp lắm, Phật tử Loan-Tỷ, Steve Lowe NTB, Linh Vân đã gởi tịnh tài cho Thầy làm từ thiện này. Con xin thành tâm tán thán công đức Thầy và quý Phật tử cũng như xin dâng Thầy và đại chúng bài thơ này. Kính, HT.
27/05/2019(Xem: 10999)
Nắng sương mai ta một mình lặng lẽ Cảnh sau vườn gió nhẹ chút thoáng qua Nhìn mây trời mà lòng chợt nhớ ra Bao giấc mộng chẳng có gì là thật.
25/05/2019(Xem: 9995)
Ta dừng chân giữa đầm sen Ngát thơm hương đạo Thiêng liêng ngày mùa Góc xa nương bóng sân chùa Trước hoa ai lại hững hờ, vô tâm? Ngắm nhìn