Gửi Mẹ Hiền! (thơ)

7/11/201113:31(View: 14159)
Gửi Mẹ Hiền! (thơ)

 
image

Mẹ ơi
Tại gia con là Dương Thu Hà
Vào đạo rồi
Con có Tên mới
Hiên Mãn! Mẹ ạ
Ngày ấy!
Thật là đẹp
Thiếu nữ tuổi chớm xuân sang
Xuôi dòng sông hương lễ Phật
Trên dòng sông ấy mẹ ơi!
Nhịp mõ
Câu kinh
Niệm Di Đà Thanh Thoát
Tà áo nâu mầu nước bạc
Phất phơ chiều gió tung bay
Các thầy an nhiên niệm Phật
Giữa mây trời nương nước
Con thuyền trôi.
Thật là tự tại thanh thoát
Con thấy mà mến mộ thân thương

Và rồi duyên đến

Con xuất gia đầu Phật
Nương chốn thiền môn
Trên mang tứ trọng ân
Dưới còn tam đồ khổ
Cơm ăn nhờ đàn việt
Áo mặc do tín thí
...
Xuất gia vì sinh tử
Con nào dám quên

Mùa vu lan đến

Thấy bâng khuâng lòng con nhớ mẹ
Buổi ngày xưa tảo tần hôm sớm
Một nắng hai sương
Nuôi con khôn lớn trưởng thành.

Mẹ ơi!

Con vẫn biết
Hạnh hiếu là hạnh Phật
Tâm hiếu là tâm Phật
Trăm nết - nết hiếu làm đầu
Muôn hạnh - hạnh hiếu là trên hết
Tu hành tiến đạo bắt đầu từ căn bản hiếu.
Thế nhưng mẹ ạ!
Báo ân thâm là mong đền nghĩa lớn
Cơm áo một đời rồi vô thường biến hoại
Có ích chi.
Mẹ ơi!
Chữ "Hiếu" lớn con nguyện báo đáp khắp muôn loài.
Ân sinh dưỡng giúp người người qua bến giác
Để làm được vậy.
Con dũng mãnh tinh tiến
Tín nguyện hạnh thâm sâu
Kiên cố bồ đề đại nguyện
Lấy sinh tử làm trọng
Độ sinh làm việc lớn
Nương bát chính đạo
Thực tập viễn ly
Theo đường Tam học
Xả tâm tiến đạo
Làm vầng Nhật Nguyệt
Cho Thiền Tâm rạng toả
Con quyết không bao giờ trái nguyện ban sơ

Mùa Vu Lan

Con gửi đến mẹ
Dòng tâm sự
Đứa con - Trang Thích Tử
Dũng mãnh tiến về miền giải thoát an vui.

Nam Mô Thường Tinh Tiến Bồ Tát Ma Ha Tát.
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
10/6/2014(View: 21174)
Thông thường, trong một tác phẩm văn học nghệ thuật, lời Tựa mở đầu bao giờ cũng được tác giả tự bộc bạch, thổ lộ, diễn bày rất cẩn trọng dài dòng, để người đọc dễ lãnh hội sâu vào nội dung tác phẩm đó, nhưng với Triều Nguyên thì lại hoàn toàn khác hẳn, khi viết Tựa cho tập thơ đầu tay Bay Đi Hạt Cát của mình, thi sĩ chỉ có một câu duy nhất, thật vô cùng giản dị : “Sa mạc buồn thương hạt cát bay đi…” Giản dị đơn sơ mà độc đáo, thể hiện một cốt cách đặc thù riêng biệt trên con đường sáng tạo, ngao du qua những phương trời ngôn ngữ thi ca quá mộng dập dìu.
10/4/2014(View: 13539)
Chân Tăng giảng lý Đạo suốt thông Đáp ân Phật Tổ trọn tấm lòng Khiến người hiểu thấu hành cách sống Hướng đường Giải Thoát bước thong dong.
10/4/2014(View: 16324)
Sau Bức Màn Mây Thả mây bay về núi đồi Thênh thang vùng trời Vô Niệm Còn nguyên đó dáng ai ngồi Nhìn hoa môi cười chúm chím
10/2/2014(View: 19230)
Đây là một bài thơ rất nổi tiếng của Kenji Miyazawa (1896-1933)*: Nhà phía đông có đứa trẻ ốm, Ta sang săn sóc, Nhà phía tây có bà mẹ gầy, Ta mang cho túi gạo, Nhà phía nam có người đang chết, Ta sang khuyên đừng sợ, Nhà phía bắc đang kiện cáo nhau, Ta sang can thôi bỏ đi.
10/1/2014(View: 19098)
Lòng vẫn nhớ ngày hè xa xưa ấy, Tôi còn là cô bé tuổi mười hai. Trời hôm ấy, chín tầng cao xanh thẳm, Gió mơn man nỗi vui sướng dâng tràn, Mắt háo hức nhìn con đường trước mặt, Lòng đăm đăm về hướng cuối trời xa Đinh ninh đó là miền quê yêu dấu,
9/30/2014(View: 13159)
Ôi! Anh em ơi! Hãy hát cho nhau nghe Hãy hát cho yêu thương Mời biển đông sóng vỗ Hãy hát cho xanh xao Gọi nhức đau mầm lá Hãy hát cho hoang vu Những cuộc tình hóa gió
9/30/2014(View: 18201)
Khổ đời Ta mới biết tu Nên nay cởi mở ôn nhu hài hoà Giờ thì vơi bớt thiết tha Ăn chi cũng được miễn là ăn thôi
9/30/2014(View: 14932)
Nét cong tuyệt mỹ cỗi rồi Lá vàng mới khóc tiễn đời lá xanh Tượng vàng chùa đất tâm thanh Hào quang vần vũ tỏa quanh gốc tùng.
9/29/2014(View: 15242)
Nếu gặp người nóng tánh Hãy nhẹ nhàng nhìn thôi không cần phải lẩn tránh Chưa hỏi đừng hé môi
9/28/2014(View: 16471)
Gom thâu cảnh sắc tỏ mờ Nhướng lên chợp chớp bến bờ đến đi Vuông tròn thực ảo đó đây Nhất như rõ biết ô hay hiện tiền!