Cuộc xuất ly vĩ đại

16/04/201115:55(Xem: 14255)
Cuộc xuất ly vĩ đại
Buddha_121
CUỘC XUẤT LY VĨ ĐẠI

Vào đêm ấy, canh ba, giờ đã tới
Bao nhiêu người đang ngon giấc mê man
Tất Đạt Đa đang ưu tư chờ đợi
Thoát ra giường, Ngài khẽ vén bức màn.

Nghe ngân vang âm thanh trong hoàn vũ
Giờ đến rồi, Người hỡi ! Hãy ra đi !
Ngoái nhìn lại, vợ con đang say ngủ
Bao xuyến xao trong giờ phút phân ly…

Gia Du hỡi, tình yêu đang nồng thắm
Vì tình chung đành gác lại tình riêng

Ta không thể hưởng thú vui say đắm

Bao chúng sanh đang đau khổ, xích xiềng.

La Hầu La, cha con đành cách biệt
Trong lòng cha ấp ủ mãi tình thương

Theo tiếng gọi thiêng liêng và tha thiết

Của chúng sinh, cha phải bước lên đường.

Phụ-Mẫu Hoàng, con cúi đầu bái tạ
Con chưa tròn hiếu hạnh với song thân

Không hầu cận khi ốm đau già cả

Hạnh xuất gia, con quyết chí dấn thân.

Hỡi thần dân, hãy cùng Ta chịu đựng
Cuộc chia tay thầm lặng buổi hôm nay

Ta đi tìm hạnh phúc nào bền vững

Đạo nhiệm mầu giải khổ thế gian này.”

Chợt Gia Du xoay nghiêng người nhè nhẹ:
Thái Tử ơi ! Đừng bỏ thiếp ra đi !
Trong cơn mơ, giọng của nàng khe khẽ
Cảnh tình thêm lưu luyến lúc phân ly.

Nhưng tất cả không sao ngăn cản nổi
Một tâm hồn không ích kỷ cho mình
Người dõng mãnh tháo ra bao dây trói
Để lên đường tìm lối độ nhơn sinh.

Rời phòng loan, Ngài đi tìm Xa Nặc :
Giờ đến rồi, Ta phải vượt ngoài thành
Mang cho Ta con ngựa yêu Kiền Trắc

Nội canh ba phi nước đại cho nhanh”

A Nô Ma vẫn sóng xô rào rạt
Như hùng ca đưa tiễn, khúc quân hành
Với lời chúc cho Người mau thành đạt
Tìm ra đường giải thoát, độ quần sanh.

Đến mé rừng, Ngài gò cương dừng lại.
Hai thầy trò phải tạm biệt nơi này.
Cắt tóc xanh, Ngài giao cho Xa Nặc
Hãy mang về gửi nhắn Gia Du hay :

Gia Du hỡi ! Hãy vì Ta chăm sóc
La Hầu La được khôn lớn, thành nhân

Bao ân tình, Ta gửi vào mái tóc

Chớ héo sầu trong cô quạnh, tủi thân.

Và này đây gươm vàng xin trao gởi
Phụ Mẫu Hoàng hãy bảo trọng thân mình

Thưa song thân hãy vững lòng chờ đợi

Ngày trùng phùng, vui sum họp, đoàn viên.

Hãy cho Ta được giã từ tất cả
Ta ra đi vì nhân loại, chúng sinh.

Hẹn đến khi Ta đắc thành Chánh Quả

Ta trở về xin báo đáp ân tình.”

Rồi từ dó bóng du tăng khất sỹ
Đi tầm Sư học Đạo khắp nơi nơi
Bao hiểm trở chông gai, không ngừng nghỉ
Tìm cho ra chân lý cứu độ đời.

Ngài để lại gương xuất ly vĩ đại
Ngài giã từ ngôi Thái Tử cao sang
Không tiếc nuối, không còn gì giữ lại
Để trở thành người hành khất lang thang.

Tấm gương đó vẫn mãi luôn tỏ rạng
Thời gian không làm dấu tích phôi phai
Trầm hương đốt kính dâng mùa Phật Đản
Con dấn thân nguyện theo bước chân Ngài.

Mùa Phật Đản, PL2554.
Chùa Viên Quang, Cleveland, Ohio, USA

Thích Đồng Trí

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/02/2011(Xem: 13316)
Đường của thơ là đầm đìa cát bụi Vùi nắng mưa sấm chớp bão bùng Và khơi mở dòng đời từ vô thủy...
02/02/2011(Xem: 11991)
"Trước sau nào thấy bóng người, Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông." Ngữ tình vương vấn. Tâm cảnh xao động. Mối tương dữ sâu sắc giữa thiên nhân trong lần Kim Trọng trở lại vườn Thúy tìm Kiều. Người xưa vắng bóng, chỉ thấy cảnh cũ hoa đào cười trước gió đông ngày xuân. Đó cũng chính là cảnh của Thôi Hộ trong bài thơ dưới đây.
02/02/2011(Xem: 17634)
1) Đối với các Thiền Sư thời Lý-Trần, sự ứng dụng tâm thức tu hành với những giáo lý Đức Phật truyền dạy là một. Trong Kinh Hoa Nghiêm, phẩm Nhập Pháp Giới, Đức Phật khai thị về không gian: "Mười phương thế giới đồng nhất thể." Trong Kinh Kim Cang, Đức Phật mở bày ý niệm về thời gian: "Quá khứ tâm bất khả đắc, hiện tại tâm bất khả đắc, vi lai tâm bất khả đắc."
02/02/2011(Xem: 15603)
Sự hiện hữu đột biến phản diện của một đóa mai đã đánh lay tâm thức của người đọc một cách bất ngờ, tạo ra một mối nghi tình cho hành giả, trong hai câu song thất kết thúc của bài kệ, mà thiền sư Mãn Giác đã trao cho những người đi sau, nhân lúc cáo bệnh thị chúng của ngài, chúng vẫn còn tiếp tục chảy không biết bao nhiêu bút mực để nói về sự hiện hữu của chúng.
28/01/2011(Xem: 14929)
Dâng một giò lan cúng Phật Một chiều Đông rụng hiên sân Ngoài vườn hương lan gió thoảng Dặm trời sương khói bâng khuâng.
27/01/2011(Xem: 14845)
Tất cả bồ tát đều đã xuống trần gian làm hạnh nguyện của mình giữa thời mạt pháp có duyên thì mới gặp hay phải gặp mới có duyên...
27/01/2011(Xem: 13717)
Tuổi cao không già giặn Thân ở chốn trần lao Nếu tâm không vững chắc Nam Bắc thành phân chia
22/01/2011(Xem: 21162)
Thắng Hội Vu Lan nhớ Mẹ hiền Noi gương hiếu hạnh Mục Kiền Liên Thanh trai lễ vật lòng tha thiết Nguyện Đức Từ Bi cứu đảo huyền
22/01/2011(Xem: 13234)
Từ đây ở cõi Ta Bà Chúng sanh nối bước Phật Đà từ bi Thắp lên ngọn đuốc cùng đi Trên đường giải thoát viễn ly vọng tình Đoạn trừ phiền não vô minh
19/01/2011(Xem: 14580)
Bài thơ tám câu, tám dòng chữ nhỏ, Tám dòng sông miền núi trong lành. Đường tới biển, tới thơ gian khó, Nhưng hãy hòa với biển xanh. Bài thơ tám câu, tám dòng chữ nhỏ, Tám chàng trai miền núi yêu đời. Các anh đi trên trăm đường gian khó, Mũ của mình đừng để rơi!