Mẹ (thơ)

06/03/201116:53(Xem: 15480)
Mẹ (thơ)

mẹ bồng con bên sông

đăm đăm nhìn nước bạc

thương con cá lạc dòng

quảy lộn bến bờ xa

đời rớt câu hò

mái chèo ai lận đận

nước mắt đêm ngày

con đỏ khóc đòi cha

mẹ vớt cọng bèo đen

rác rều nhân sinh

đã đến hồi phế thải

tìm mảnh trăng xưa

từ thuở nước xa nguồn

giọt lệ long tong

rơi vào trang sử Phật

chảy suốt tháng năm dài

con chữ thấy buồn hơn

mẹ cặm cụi bên sông

kết con thuyền bát-nhã

đàn con đi hoang

lưu lạc vẫn chưa về

mẹ niệm Phật

hư không lần tràng hạt

sóng xao bờ

sinh tử cả trần mê!

mẹ thả cánh sen

gởi tin trôi vạn dặm

lữ khách bên cầu

soi bóng, sợi tóc rơi

những lối mòn cheo leo

tử sinh còn bươn bả

xa hút nhân tình

mây trắng lạnh lùng trôi

mẹ của tôi

mẹ của em

vẫn đêm đêm cầu kinh lạy Phật

giữa vô biên

khấn năng lượng bi từ

giọt nước mắt đã khô

trên từng con chữ vỡ

chiếc lá xa rừng

mê mải đuối ngàn hư!

Am Mây Tía, Tháng 7/2009

Minh Đức Triều Tâm Ảnh
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/07/2016(Xem: 10503)
Người biết đạo cõi lòng luôn thanh thản Không tham cầu tham chức chẳng tham lam Bao công danh sự nghiệp cũng không màng Sống hiểu biết yêu thương đâu là khổ
28/07/2016(Xem: 40256)
Cô gái trẻ quỳ bên bàn thờ Phật một hồi lâu và khóc trong cơn đau khổ cùng cực. Bỗng trên hư không vang lên câu hỏi : Tại sao con khóc ? Cô gái nhìn lên đức Phật và nói :
28/07/2016(Xem: 11168)
Ngắm nhìn các vị Tỳ Kheo Chân đi từng bước cuốn theo mây ngàn Lợi danh rũ bỏ bên đàng An vui tự tại thênh thang cuộc đời
27/07/2016(Xem: 10809)
Cuộc sống âm thầm cứ mãi trôi Đến đi rồi cũng cũng vậy thôi Mây bay lơ lững trên đầu núi Nước chảy thông reo đẹp chỗ ngồi
26/07/2016(Xem: 22726)
Mùa Hiếu Vu Lan lại về - Hân hoan chào đón tràn trề yêu thương- Ân Cha Mẹ quả vô lường- Công lao trời biển tỏ tường lòng con
26/07/2016(Xem: 18635)
Vu Lan nhớ mẹ bao giờ - Dù bao cách biệt hai bờ đại dương- Mẹ là bài hát quê hương- Là đôi vai nhỏ chín thương sớm chiều-
25/07/2016(Xem: 10761)
Thân nay đã xuất đi rồi Tâm thì ở lại với lời Phật ngôn Cuộc đời ai dại ai khôn Người thì nói giỏi kẻ thì bảo ngu Thôi ta im lặng thầm tu Tự mình chuyển hoá ngục tù vô minh
25/07/2016(Xem: 14113)
Quê hương Ngài, miền bao la nước nỗi Đất phù sa mầu mỡ lớp lớp về Những loài chim, quen, lạ nhận làm quê Lục bình đứng dưới vầng mây viễn xứ
23/07/2016(Xem: 13103)
Nửa vầng trăng khuya Quán Âm tọa - Đôi chân tận nước, biển mênh mông - Chư Thiên, Long Hải, người tôn kính - Gặp nạn niệm danh, Mẹ đến liền.
23/07/2016(Xem: 14640)
Thầy là vì sao sáng Là tiếng nói từ tâm Đưa con vào cửa đạo Xa lánh mọi lỗi lầm