Bông hoa nhỏ nở trong vách đá Chút hương từ một đóa hồng khô héo ngàn năm Hờ hững Kim Cương, gió tràn Bát Nhã Tim lặng, tình êm, mắt ngời thao thức Trong đêm dài Sinh Tử vực nhau!
Kính dâng Đạo Sư Tuệ Sỹ 06.12.2003 Quảng Diệu Trần Bảo Toàn
---o0o---
Văn Miếu
Đứng bên Văn Miếu Lòng buồn mênh mang Vọng tâm hoài cổ Khói mờ hoang hoang
Thuở xưa Hoàng Giáp Quỳ trong sân rồng Tiếng cồng vua gọi Bản vàng có ông!
Bao năm Kinh Sử Miệt mài nấu xôi Vinh quy bái tổ Võng đào theo đôi
Tên người ghi khắc Bia không phai mờ Mang danh tiến sĩ Đời sau tôn thờ
Nay thăm Văn Miếu Lối mờ rêu phong Rồi kia Hoàng Giáp Lòng ngơ ngẩn lòng
Hà Nội 20.06.2004 Quảng Diệu Trần Bảo Toàn
---o0o---
Khất Nợ
Đã ngoài ba mươi tuổi Tóc điểm màu ngược xuôi Mặt in hằn năm tháng Giọt lệ khô đôi hàng Trái tim ta hóa đá Thôi rung rồi... âm ba Thơ hoa xin khép lại Sân quanh thưa dấu hài
Em, nụ hồng nho nhỏ Nhẹ phiêu du ngưỡng đời Tâm hiền ru hé đợi Mơ mộng cùng mộng mơ Chưa một lần đắng chát... Lẽ đời nhiều trái ngang
Yêu em trong nỗi sợ Dụ dỗ người ngây thơ Thôi cho ta... khất nợ Đưa em vào trong mơ
Tương lai, 15.05.2004
Quảng Diệu Trần Bảo Toàn
---o0o---
Thu Cảm
Sương Thu đã chớm đầu cành Gió Thu gieo rắc ngọn ngành biệt ly Tình Thu chợt khởi niềm nghi Tim Thu khát vọng tư nghì xanh xao Sớm Thu bừng tỉnh chiêm bao Chiều Thu ai nỡ xôn xao niệm trần Trăng Thu bóng đổ tần ngần Vào Thu tiếng gọi xa gần... xuất gia!
Chớm Thu, mến tặng chú Đồng Tâm 05.09.2003 Quảng Diệu Trần Bảo Toàn
Ông Nhâm Dần cởi vương bào về núi
Bà Quý Mão hớn hở bước đăng quang
Thềm năm mới chẳng thấy gì trong sáng
Gió Bấc về gây xáo trộn nước Nam !
Con hỏi Ba, bao giờ có Xuân đẹp?
Nếu có chăng chỉ đẹp ở tấm lòng
Lấy chân thật cảm hóa nhân quần ấy
Là người người còn hy vọng ước mong
Thủy khởi khải song phi
Bất tri Xuân dĩ quy
Nhất song bạch hồ điệp
Phách phách sấn hoa phi.
TGN phỏng dịch:
Xuân Mai
Sáng dậy nhìn song cửa,
Chẳng hay Xuân đến rồi.
Một đôi bướm trắng lượn
Phơ phất cánh hoa rơi.
Nhìn Mẹ bên thầy Tâm Phương
Lòng con cảm thấy thương thương mẹ hiền
Chín mươi Mẹ vẫn là tiên
Cho con sớm tối bình yên bên Người
Bên Mẹ con khỏe Mẹ ơi
Mẹ là thuốc bổ con thời khỏe ngay.
Thời gian vỗ cánh bay xa
Vô thường chợt đến ai mà tránh đâu
Cuộc đời là bắc nhịp cầu
Tìm về chốn cũ niệm câu Di Đà
Nguyện người ở cõi Ta Bà
Cùng nhau tiến bước về nhà Lạc Bang
Hồng trần đã quá gian nan
Quê Hương Đức Phật muôn vàn thảnh thơi.
Thiệu Trị là vị hoàng đế thứ ba của triều đình phong kiến nhà Nguyễn trong lịch sử Việt Nam. Ông lên ngôi khi tình hình đất đất nước đã đi vào ổn định, được thừa hưởng một di sản rất lớn, nền chính trị ổn định, vững chãi do vua Gia Long và Minh Mạng đã dày công vun đắp, cải cách và phát tiển. Vì vậy, trong thời gian 7 năm trị vì ngắn ngủi của mình, ông cũng không có cải cách gì mang tính đột phá mà chỉ là người tiếp nối đường lối trị nước của hai vị tiên vương như đúng tên của ông. Ngoài thành tựu về mặt văn học nghệ thuật, trong thời gian trị vì của vua Thiệu Trị còn nổi bậc lên với thành tựu về mặt kiến trúc nghệ thuật. Đặc biệt là nghệ thuật chạm khắc trên đá đã đạt đến trình độ đỉnh cao so với các đời vua trước.
Mấy tháng rồi chưa về Springvale phố chợ
Để ngắm nhìn, mua sắm sản phẩm quê hương
Nào mứt, bánh tổ , bánh in còn hấp dẫn lạ thường
Thêm tuổi thọ vẫn đón đưa ông bà, ông Táo ?
Có còn để lại mùa xuân
Trong bao huyết mộng thấm nhuần tháng năm
Mai vàng vực nở uyên thâm
Đôi con én lượn trầm ngâm giữa đời
Dập dìu ong bướm lã lơi
Đào hoa khoe sắc buông lời tử sinh
Tưởng chừng nhân thế trung trinh
Nào đâu lỡ nhịp hội tình trăm năm
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.