Bông hoa nhỏ nở trong vách đá Chút hương từ một đóa hồng khô héo ngàn năm Hờ hững Kim Cương, gió tràn Bát Nhã Tim lặng, tình êm, mắt ngời thao thức Trong đêm dài Sinh Tử vực nhau!
Kính dâng Đạo Sư Tuệ Sỹ 06.12.2003 Quảng Diệu Trần Bảo Toàn
---o0o---
Văn Miếu
Đứng bên Văn Miếu Lòng buồn mênh mang Vọng tâm hoài cổ Khói mờ hoang hoang
Thuở xưa Hoàng Giáp Quỳ trong sân rồng Tiếng cồng vua gọi Bản vàng có ông!
Bao năm Kinh Sử Miệt mài nấu xôi Vinh quy bái tổ Võng đào theo đôi
Tên người ghi khắc Bia không phai mờ Mang danh tiến sĩ Đời sau tôn thờ
Nay thăm Văn Miếu Lối mờ rêu phong Rồi kia Hoàng Giáp Lòng ngơ ngẩn lòng
Hà Nội 20.06.2004 Quảng Diệu Trần Bảo Toàn
---o0o---
Khất Nợ
Đã ngoài ba mươi tuổi Tóc điểm màu ngược xuôi Mặt in hằn năm tháng Giọt lệ khô đôi hàng Trái tim ta hóa đá Thôi rung rồi... âm ba Thơ hoa xin khép lại Sân quanh thưa dấu hài
Em, nụ hồng nho nhỏ Nhẹ phiêu du ngưỡng đời Tâm hiền ru hé đợi Mơ mộng cùng mộng mơ Chưa một lần đắng chát... Lẽ đời nhiều trái ngang
Yêu em trong nỗi sợ Dụ dỗ người ngây thơ Thôi cho ta... khất nợ Đưa em vào trong mơ
Tương lai, 15.05.2004
Quảng Diệu Trần Bảo Toàn
---o0o---
Thu Cảm
Sương Thu đã chớm đầu cành Gió Thu gieo rắc ngọn ngành biệt ly Tình Thu chợt khởi niềm nghi Tim Thu khát vọng tư nghì xanh xao Sớm Thu bừng tỉnh chiêm bao Chiều Thu ai nỡ xôn xao niệm trần Trăng Thu bóng đổ tần ngần Vào Thu tiếng gọi xa gần... xuất gia!
Chớm Thu, mến tặng chú Đồng Tâm 05.09.2003 Quảng Diệu Trần Bảo Toàn
Viết về anh Bùi Giáng là một việc làm cần lòng can đảm. Thậm chí cần rất nhiều can đảm, có khi phải nói nôm na là liều mạng mới dám viết. Những người có thời gần gũi và thương mến anh ai cũng có lần cảm nhận điều đó. Anh thích người ta đọc sách anh, thưởng thức thơ văn anh, nghiền ngẫm tư tưởng của anh. Nhưng ngược lại anh hay nổi nóng nếu ai hiểu sai ý anh. Anh rất giận khi có ai viết sai một chữ, kể cả sai một dấu phẩy, những câu thơ của anh. Có rất nhiều khi anh cho đó là một sự xuyên tạc có hậu ý. Dù sao, anh và tôi đã từng sống chung gần ba năm trời ở Vạn Hạnh chả lẽ không có gì để nói, lâu nay tuy rất muốn viết nhưng tôi vẫn cố tránh, cho đến khi có người nhắc.
Một Buổi Chiều
Nhớ về một buổi chiều đến thăm Ôn Tuệ Sĩ.
Sài Gòn chợt nắng gió hiu hiu
Tôi đến thăm Ôn một buổi chiều
Phố phường khói bụi người qua lại
Xe cộ bên đường rộn tiếng kêu.
Ánh nguyệt lung linh rọi xuống hiên,
Thênh thang rảo bước có chi phiền.
Già lam huân tập khai tâm lớn,
Tứ chúng tròn tu sáng bạn hiền.
Niệm chánh soi cùng đâu luẩn quẩn,
Lòng an chiếu khắp chẳng chao nghiêng.
Như như gốc pháp nguyền qui hướng,
Khua rã trầm luân tiến mãn viên.
(Chị Cả tôi, nhà thơ Thanh Nhung, http://newvietart.com/CONGHUYENTONNUNHATRANG.html, năm nay đã 76 tuổi, vì mắt kém phải tránh ra đường vào lúc tối trời, nên chị đã dành buổi sáng sớm về hầu thăm chúc thọ Mẹ trước các em, các cháu... )
Con về hôn Mẹ sớm mai
Dòng trôi năm tháng trải dài yêu thương
Chín bảy năm cõi vô thường
Mẹ cười vui với tóc sương da mồi
Tóc con cũng trắng bạc rồi
Nhìn sau ngắm trước cuộc đời chiêm bao
Mẹ còn ngàn ánh trăng sao
Ấm ru ngâm tiếng ngọt ngào dịu êm
Con hôn Mẹ, tỏ nỗi niềm
Mênh mang hạnh phúc, bình yên lạ kỳ
Hồng hoa hương tỏa nơi này
Cùng hương của Mẹ ngát đầy nhân gian
Con yêu quý Mẹ vô vàn
Một câu chúc thọ đẫm trang giấy lòng
Tay cầm tay giữa sắc không
Mẹ cười âu yếm
Con còn sống vui!
Ngày xưa có một bầy nai
Nai đầu đàn quả là tài giỏi thay
Một ngàn nai họp thành bầy
Nhởn nhơ chung sống, vui vầy, rong chơi,
Nai đầu đàn có hai trai
Nai anh mảnh khảnh, thân người lại cao
Mắt tinh anh sáng như sao
Bộ lông óng mượt phô màu đỏ hung
Trông nai đẹp đẽ vô cùng
Có tên Nai Đẹp khắp vùng quanh đây.
Nai em lông xám phủ đầy
Cũng cao và lại cũng gầy như anh
Nhưng kém cỏi, chẳng khôn lanh
Có tên Nai Xám quả tình đúng thay.
Vị cao tăng đắc đạo rồi
Tính ra thấm thoắt nửa đời xuất gia
Tu nơi thiền viện phương xa
Dứt tình quyến luyến quê nhà từ lâu,
Nơi thanh tịnh, chốn thẳm sâu
Nhà sư nghiên cứu đạo mầu chuyên tâm
Giờ đây học vấn uyên thâm
Lại thêm phẩm hạnh sáng ngần treo gương
Bao nhiêu đệ tử bốn phương
Tìm sư học đạo, xin nương cửa thiền.
Sự đời được mất rõ vô thường,
Cội gốc sân si vốn khó lường.
Chuyện đến tùy duyên không vướng mắc,
Việc qua cởi bỏ chẳng còn vương.
Trí bi đầy đủ bày nhân cách,
Phước tuệ tròn tu vạch lối đường.
Qui hướng Phật Đà nương giáo pháp,
Dung thông tự tại ánh vầng dương.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.