Bông hoa nhỏ nở trong vách đá Chút hương từ một đóa hồng khô héo ngàn năm Hờ hững Kim Cương, gió tràn Bát Nhã Tim lặng, tình êm, mắt ngời thao thức Trong đêm dài Sinh Tử vực nhau!
Kính dâng Đạo Sư Tuệ Sỹ 06.12.2003 Quảng Diệu Trần Bảo Toàn
---o0o---
Văn Miếu
Đứng bên Văn Miếu Lòng buồn mênh mang Vọng tâm hoài cổ Khói mờ hoang hoang
Thuở xưa Hoàng Giáp Quỳ trong sân rồng Tiếng cồng vua gọi Bản vàng có ông!
Bao năm Kinh Sử Miệt mài nấu xôi Vinh quy bái tổ Võng đào theo đôi
Tên người ghi khắc Bia không phai mờ Mang danh tiến sĩ Đời sau tôn thờ
Nay thăm Văn Miếu Lối mờ rêu phong Rồi kia Hoàng Giáp Lòng ngơ ngẩn lòng
Hà Nội 20.06.2004 Quảng Diệu Trần Bảo Toàn
---o0o---
Khất Nợ
Đã ngoài ba mươi tuổi Tóc điểm màu ngược xuôi Mặt in hằn năm tháng Giọt lệ khô đôi hàng Trái tim ta hóa đá Thôi rung rồi... âm ba Thơ hoa xin khép lại Sân quanh thưa dấu hài
Em, nụ hồng nho nhỏ Nhẹ phiêu du ngưỡng đời Tâm hiền ru hé đợi Mơ mộng cùng mộng mơ Chưa một lần đắng chát... Lẽ đời nhiều trái ngang
Yêu em trong nỗi sợ Dụ dỗ người ngây thơ Thôi cho ta... khất nợ Đưa em vào trong mơ
Tương lai, 15.05.2004
Quảng Diệu Trần Bảo Toàn
---o0o---
Thu Cảm
Sương Thu đã chớm đầu cành Gió Thu gieo rắc ngọn ngành biệt ly Tình Thu chợt khởi niềm nghi Tim Thu khát vọng tư nghì xanh xao Sớm Thu bừng tỉnh chiêm bao Chiều Thu ai nỡ xôn xao niệm trần Trăng Thu bóng đổ tần ngần Vào Thu tiếng gọi xa gần... xuất gia!
Chớm Thu, mến tặng chú Đồng Tâm 05.09.2003 Quảng Diệu Trần Bảo Toàn
Nếu cuộc đời bằng phẳng
Đâu biết được sức mình
Yếu mềm hay thẳng thắn
Mọi việc khó phân minh
Nếu cuộc đời sóng gió
Phải định hướng đúng phương
Nội lực cần phải có
Mới giữ vững lập trường
Hai nhà buôn thuở xa xưa
Vẫn thường liên lạc thư từ với nhau
Ông già thành thị rất giàu
Ở Ba La Nại từ lâu đời rồi
Chàng kia ở phía xa xôi
Nơi làng biên giới ít người ghé đây,
Được hành hương lần đầu thăm Mién Điện
Mãnh đất vàng thần bí lại diệu kỳ
Ngàn bảo tháp ngàn bất khả tư nghì
Mỗi cảnh quan biểu hiện niềm tin bất diệt
Tả làm sao lòng toàn dân nhiệt huyết
Đá quý trân châu vàng khối cúng dường
Bậc Đại Giác Đại Hùng triệu tiếc thương
Một lần ban phát hai thương nhân ....Xá lợi Tóc
Ngoài Shwedagon ...nhiều hiền nhân .... pháp học
Pancariyavaḍḍhi -
Năm pháp tăng thịnh cao quí:
1. Saddhā - Đức tin,
là niềm tin chân chánh với Tam bảo Phật Pháp Tăng,
nhân quả nghiệp báo,... ta nên làm cho tăng trưởng thường xuyên.
2. Sīla - Giới hạnh,
là đạo đức nền tảng của hàng phật tử, ta nên an trú vào
sự thanh tịnh giới hằng ngày.
3. Suta - Đa văn,
là sự học hỏi nghiên cứu trau giồi và phát huy kiến thức mà ta
tích luỹ trở nên phong phú.
4. Cāga - Xả thí,
là sự rộng lượng phóng khoáng với tâm hồn bao dung cởi mở
hay giúp đở những hoàn cảnh khó khăn; là sự dứt bỏ lòng bỏn xẻn,
keo kiệt, ích kỷ để mọi người hoan hỷ gần gũi thân thiện.
5. Paññā - Trí tuệ,
là sự hiểu biết nhận thức đúng đắn về lý Tứ thánh đế, Bát chánh đạo,
Thập nhị nhân duyên,... mà ta nên trau dồi thường xuyên.
Có một lời dạy của Đức Phật đã ngấm vào dòng chảy của tâm thức dân tộc mình… Đó là ý thức về vô thường, về khổ. Bởi vậy, thơ Việt Nam kể chuyện buồn nhiều hơn vui, lo lắng nhiều hơn an bình, gập ghềnh nhiều hơn bằng phẳng…
Ngay từ trang đầu Truyện Kiều, nhà thơ Nguyễn Du (1766–1820) đã viết:
…Trải qua một cuộc bể dâu.
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng
Lệ rơi rơi...hỏi thầm ...mừng hay tủi ?
Nghiên cứu kịp không ...sách quý xếp hàng .
Mỗi tác phẩm ...tuyệt diệu khó luận bàn
Nguyện còn thời gian .....một lần thông duyệt
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.