Bông hoa nhỏ nở trong vách đá Chút hương từ một đóa hồng khô héo ngàn năm Hờ hững Kim Cương, gió tràn Bát Nhã Tim lặng, tình êm, mắt ngời thao thức Trong đêm dài Sinh Tử vực nhau!
Kính dâng Đạo Sư Tuệ Sỹ 06.12.2003 Quảng Diệu Trần Bảo Toàn
---o0o---
Văn Miếu
Đứng bên Văn Miếu Lòng buồn mênh mang Vọng tâm hoài cổ Khói mờ hoang hoang
Thuở xưa Hoàng Giáp Quỳ trong sân rồng Tiếng cồng vua gọi Bản vàng có ông!
Bao năm Kinh Sử Miệt mài nấu xôi Vinh quy bái tổ Võng đào theo đôi
Tên người ghi khắc Bia không phai mờ Mang danh tiến sĩ Đời sau tôn thờ
Nay thăm Văn Miếu Lối mờ rêu phong Rồi kia Hoàng Giáp Lòng ngơ ngẩn lòng
Hà Nội 20.06.2004 Quảng Diệu Trần Bảo Toàn
---o0o---
Khất Nợ
Đã ngoài ba mươi tuổi Tóc điểm màu ngược xuôi Mặt in hằn năm tháng Giọt lệ khô đôi hàng Trái tim ta hóa đá Thôi rung rồi... âm ba Thơ hoa xin khép lại Sân quanh thưa dấu hài
Em, nụ hồng nho nhỏ Nhẹ phiêu du ngưỡng đời Tâm hiền ru hé đợi Mơ mộng cùng mộng mơ Chưa một lần đắng chát... Lẽ đời nhiều trái ngang
Yêu em trong nỗi sợ Dụ dỗ người ngây thơ Thôi cho ta... khất nợ Đưa em vào trong mơ
Tương lai, 15.05.2004
Quảng Diệu Trần Bảo Toàn
---o0o---
Thu Cảm
Sương Thu đã chớm đầu cành Gió Thu gieo rắc ngọn ngành biệt ly Tình Thu chợt khởi niềm nghi Tim Thu khát vọng tư nghì xanh xao Sớm Thu bừng tỉnh chiêm bao Chiều Thu ai nỡ xôn xao niệm trần Trăng Thu bóng đổ tần ngần Vào Thu tiếng gọi xa gần... xuất gia!
Chớm Thu, mến tặng chú Đồng Tâm 05.09.2003 Quảng Diệu Trần Bảo Toàn
Nhìn cây gió thổi liên hồi
Bao nhiêu lá rụng thây gầy xác sơ
Một chiều Đông lạnh bơ vơ
Nhìn hoàng hôn tím đượm buồn hẵm hiu
Lắng lòng trong cõi tịch liêu
Bâng khuâng nhớ Mẹ cõi lòng quặng đau.
Không khóc nhưng mắt nghẹn ngào
Nỗi buồn cố gắng nén vào tâm can
Cuộc đời buồn thắt miên mang.
“Cư Trần Lạc Đạo” của Trần Nhân Tông nhiều vị đã luận bàn, nhân có một chút duyên ý, chúng tôi xin ”lạm bàn” thêm một vài ý-…
Nội dung
Cư Trần Lạc Đạo
“Cư trần lạc đạo thả tùy duyên.
Cơ tắc xan hề, khốn tắc miên.
Gia trung hữu bảo hưu tầm mịch;
Đối cảnh vô tâm mạc vấn Thiền.”
TRẦN NHÂN TÔNG
Kính bạch Thầy bổng nhiên sau thời khoá học kinh con nhớ ra mai này là ngày kỷ niệm lần đầu có dịp hành hương chung với Tu viện Quảng Đức do Thầy hướng dẫn và vài vần thơ xin kính dâng Thày và các bạn trong đoàn ngày ấy Thật là một kỳ duyên ! Con rất hạnh phúc và hoan hỷ khi nhớ lại Kính HH
Có những kỷ niệm đẹp dường như kỳ diệu ...
Ba năm ( hai bốn tháng ) khó thể nào quên ,
Ý tưởng hành hương thôi thúc ... ghi tên .
Chút khuây khỏa sau năm tròn tang mẹ !
Đang cơn đại dịch
Long đong
Người nghèo thấp thỏm ngóng trông phép mầu
Quanh năm lam lũ, dãi dầu
Chắt chiu
Nào phải mơ giàu ước sang?!
Nợ nần, chi phí... dọc ngang
Xa quê ở trọ hết đàng trở xoay
Đêm nằm trơ trống xòe tay
Đồng tiền khúc ruột vơi đầy cộng chia
Nỗi niềm người Canh, Mậu!
Khi biết mình mệnh Canh Cô, Mậu Quả ,
Thuận số ...bằng lòng cách sống quạnh hiu.
Chẳng con cháu nào chung buổi cơm chiều ,
Vẫn thản nhiên vui, yêu đời thầm lặng!
Trong thời Phật, khi dịch bệnh xảy ra, có một gia chủ trình thưa Đức Phật vì sao
ngày nay làng mạc xơ xác, hạn hán, dịch bệnh, nhiều người mạng chung,...
Đức Phật đã trả lời:
"Này Bà-la-môn, ngày nay, các loài người bị tham ái phi pháp làm cho say đắm, và bị
ác tham chinh phục, bị các tà kiến chi phối. Vì bị tham ái phi pháp làm cho say đắm, vì bị
ác tham chinh phục, vì bị tà kiến chi phối, trời không mưa xuống đều đặn. Vì vậy, bữa ăn
khó tìm, mùa màng hư mất, trắng xóa với côn trùng, chỉ còn lại cọng dẹp. Do vậy, nhiều
người mạng chung. Đây là nhân, này Bà-la-môn, đây là duyên, vì sao ngày nay loài người
bị tiêu diệt, bị giảm thiểu trông rõ như thế, các làng trở thành không phải làng, các thị trấn
trở thành không phải thị trấn, các thành phố trở thành không phải thành phố, các quốc độ
trở thành không phải quốc độ."
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.