Đầu Xuân nhấp chén trà thơ

27/01/201112:13(Xem: 14809)
Đầu Xuân nhấp chén trà thơ

1. Bồ tát xuống trần

tất cả bồ tát đều đã xuống trần gian
làm hạnh nguyện của mình giữa thời mạt pháp
có duyên thì mới gặp hay phải gặp mới có duyên
bồ tát khắp nơi sao ít người nhìn thấy
nhìn người bằng mắt trần nhìn bồ tát mắt tâm
sau những đêm dài ngồi lặng yên
nhiều kẻ quen tai thì gọi là thiền
kẻ quen xuôi ngược gọi là phiền cũng được
thiền và phiền đều do chấp trước
như người vừa thấy dòng nước
chưa biết nông sâu đã nghĩ tới đò
sáng mồng một tôi đi lễ chùa
tâm yên lặng như một tờ giấy trắng
còn quá sớm nhìn tới nhìn lui chẳng thấy ai
sương dày quá nên tượng đài còn ngủ
tôi đi loanh quanh gặp một bồ tát trên góc phố
hiện thân thành một ông già mỹ trắng cực khổ
tôi hỏi ông đi đâu quá sớm thế
trời lạnh kiểu nầy bên ngoài âm độ
ông già nói ta đi lượm lon và chai không
sợ đợi hơi trưa xe vệ sinh hốt mất
tôi hỏi sao ông không xin tiền trợ cấp
tiền tuổi già tiền tàn tật nước mỹ thiếu gì
ông già nói xin làm chi ta dư tiền hưu trí
huy chương đầy mình xưa ta là đại tá không quân
trưởng phi hành trong chuộc chiến việt nam
cuộc chiến đã tàn ta làm từ thiện
nuôi lũ trẻ mồ côi bên đó hay ở đâu cũng được
ta lượm lon mỗi tuần hai lần
bán đủ tiền cơm nuôi ba mươi đứa nhỏ
dăm bảy chục nghìn đô la sá chi mà chẳng có
nhưng ta muốn nuôi bằng tâm huyết của mình
như thân xác nầy cần nuôi một trái tim
mảnh lòng ta lũ nhỏ biết hay không ta chẳng để ý
nhưng miếng cơm manh áo cũng có năng lượng lành
sẽ gặp yêu thương mang cùng tần số
vì thích ấm nên ta không sợ lạnh
quý yêu thương nên không sợ hận thù
ông bồ tát nói rồi lom khom chạy đi
cho nhanh hơn xe hốt rác
cho nhanh hơn những hứa hẹn đợi chờ
bồ tát giữa đời có những giấc mơ


2. Khai kinh sửa dấu lạc vần

Thơ ta là cá lòng tong
Bơi quanh những sợi bòng bong rối bời
Một mai về cõi không lời
Thơ là dấu lặng giữa trời đầy sao

Phiêu linh cổ lụy ba đào
Giày trần vệt gót non cao dặm dài
Sương chiều vỡ nắng ban mai
Nghe con dế trũi miệt mài kêu trăng

Thơ ta là dậu bằng lăng
Em ra hoa tím nhuộm bằng màu tim
Chờ hoa rụng hết đi tìm
Bỗng dưng thấy cõi im lìm là thơ

Người về mang một giấc mơ
Đêm ru giấc ngủ đợi chờ phù vân
Về thôi tu giữa bụi trần
Khai kinh sửa dấu lạc vần trong thơ.

San Antonio, tuần cuối 01-2011
Trần Kiêm Đoàn

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/09/2016(Xem: 18734)
Người ơi! mở cánh cửa lòng Để cho trời đất mênh mông hiện vào Mỗi bình minh đến ngọt ngào An lành trên mỗi tế bào thân, tâm.
20/09/2016(Xem: 12043)
Nhớ Thầy - HT Thích Đức Niệm
20/09/2016(Xem: 13086)
Múa may nghĩ cũng quay cuồng Sáu mươi năm trọn vở tuồng trong ta Anh Nhi (Hạnh) từ lúc sanh ra Hồn nhiên trong trắng thi ca với đời
17/09/2016(Xem: 12583)
Hồi xưa trong cánh rừng bên - Họa mi làm tổ ở trên cây đào- Hàng ngày chim hót ngọt ngào - Véo von ca tụng trăng sao đất trời
16/09/2016(Xem: 12426)
Kính dâng Thầy Nguyên Tạng trên đường hoằng pháp HK Vượt trùng dương Thầy hoằng dương Mỹ Quốc Mang pháp lành truyền bá chúng hữu duyên Mình một mình đi suốt cuộc hành trình Không quản ngại dù xa xăm vạn lý.
15/09/2016(Xem: 12424)
Dạt dào, vằng vặc, bao la, Mênh mông, bát ngát đó là Mẹ tôi! , Vầng trăng vằng vặc muôn đời, Dạt dào hơi ấm truyền lời bảo ban
13/09/2016(Xem: 18876)
Tứ sắc đêm ngày tới tới lui Miệt mài năm tháng mãi hên xui Con thơ nhỏ dại chờ trông mẹ Chồng đứng lặng người bóng chiếu soi
12/09/2016(Xem: 12226)
Con đường Mẹ chỉ con đi - Không êm nhụng lụa, không đầy cao sang- Tìm sao khó thấy bạc vàng- Chức danh quyền lực lại càng khói sương
12/09/2016(Xem: 14400)
Sanh tử tử sanh chẳng chút ngừng Tiếp diễn muôn đời mãi không ngưng Nhìn dòng nước chảy luôn bất tận Cùng gió mây trời bổng nhẹ tưng
12/09/2016(Xem: 12602)
Nắng mưa là chuyện bình thường Tu hành là chuyện của người quán sâu Nương theo hơi thở dài lâu Vào ra nhẹ thoát khổ sầu biến tan