Đầu Xuân nhấp chén trà thơ

27/01/201112:13(Xem: 15081)
Đầu Xuân nhấp chén trà thơ

1. Bồ tát xuống trần

tất cả bồ tát đều đã xuống trần gian
làm hạnh nguyện của mình giữa thời mạt pháp
có duyên thì mới gặp hay phải gặp mới có duyên
bồ tát khắp nơi sao ít người nhìn thấy
nhìn người bằng mắt trần nhìn bồ tát mắt tâm
sau những đêm dài ngồi lặng yên
nhiều kẻ quen tai thì gọi là thiền
kẻ quen xuôi ngược gọi là phiền cũng được
thiền và phiền đều do chấp trước
như người vừa thấy dòng nước
chưa biết nông sâu đã nghĩ tới đò
sáng mồng một tôi đi lễ chùa
tâm yên lặng như một tờ giấy trắng
còn quá sớm nhìn tới nhìn lui chẳng thấy ai
sương dày quá nên tượng đài còn ngủ
tôi đi loanh quanh gặp một bồ tát trên góc phố
hiện thân thành một ông già mỹ trắng cực khổ
tôi hỏi ông đi đâu quá sớm thế
trời lạnh kiểu nầy bên ngoài âm độ
ông già nói ta đi lượm lon và chai không
sợ đợi hơi trưa xe vệ sinh hốt mất
tôi hỏi sao ông không xin tiền trợ cấp
tiền tuổi già tiền tàn tật nước mỹ thiếu gì
ông già nói xin làm chi ta dư tiền hưu trí
huy chương đầy mình xưa ta là đại tá không quân
trưởng phi hành trong chuộc chiến việt nam
cuộc chiến đã tàn ta làm từ thiện
nuôi lũ trẻ mồ côi bên đó hay ở đâu cũng được
ta lượm lon mỗi tuần hai lần
bán đủ tiền cơm nuôi ba mươi đứa nhỏ
dăm bảy chục nghìn đô la sá chi mà chẳng có
nhưng ta muốn nuôi bằng tâm huyết của mình
như thân xác nầy cần nuôi một trái tim
mảnh lòng ta lũ nhỏ biết hay không ta chẳng để ý
nhưng miếng cơm manh áo cũng có năng lượng lành
sẽ gặp yêu thương mang cùng tần số
vì thích ấm nên ta không sợ lạnh
quý yêu thương nên không sợ hận thù
ông bồ tát nói rồi lom khom chạy đi
cho nhanh hơn xe hốt rác
cho nhanh hơn những hứa hẹn đợi chờ
bồ tát giữa đời có những giấc mơ


2. Khai kinh sửa dấu lạc vần

Thơ ta là cá lòng tong
Bơi quanh những sợi bòng bong rối bời
Một mai về cõi không lời
Thơ là dấu lặng giữa trời đầy sao

Phiêu linh cổ lụy ba đào
Giày trần vệt gót non cao dặm dài
Sương chiều vỡ nắng ban mai
Nghe con dế trũi miệt mài kêu trăng

Thơ ta là dậu bằng lăng
Em ra hoa tím nhuộm bằng màu tim
Chờ hoa rụng hết đi tìm
Bỗng dưng thấy cõi im lìm là thơ

Người về mang một giấc mơ
Đêm ru giấc ngủ đợi chờ phù vân
Về thôi tu giữa bụi trần
Khai kinh sửa dấu lạc vần trong thơ.

San Antonio, tuần cuối 01-2011
Trần Kiêm Đoàn

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/03/2018(Xem: 12719)
Tôi muốn sống ở tuổi đời còn lại Nương con thuyền Bát Nhã vượt bờ mê Bao bão to sóng gió cũng chẳng hề Lòng kham nhẫn không bao giờ lùi bước .
13/03/2018(Xem: 14027)
Bà Marcelle Paponneau và người chồng xưa có một hàng xén ở tỉnh nhỏ Montignac de Lauzun vùng Lot-et-Garonne bên Pháp. Ngoài công việc, bà viết rất nhiều chuyện ngắn và thơ. Năm nay bà đã được 93 tuổi. Sống độc thân từ trên 30 năm, lại bị khiếm thị phải dùng máy phóng to mới đọc được chữ, bà vẫn kiên trì đam mê sáng tác. Năm 2015 bà đã in đến quyển sách thứ 5. Văn thơ bà rất được hâm mộ, và bà đã được tặng tới trên 350 văn bằng và huy chương. Ý tưởng bài thơ dưới đây, với câu chữ giản dị, thật quen thuộc với Phật tử chúng ta. Bài này đã có nhiều bài phóng dịch. Ơ đây, Vi Tâm sẽ theo sát nguyên văn và đã để từng dòng song song nguyên văn và bài dịch để quí vị xem cho vui.
13/03/2018(Xem: 21193)
Cùng là một tảng đá, một nửa làm thành tượng Phật, một nửa làm thành bậc thang. Bậc thang không phục hỏi tượng Phật rằng: - Chúng ta vốn dĩ cùng là đá, tại sao người ta chà đạp tôi, nhưng lại sùng bái người?! Tượng Phật trả lời: - Vì người chỉ chịu 4 nhát dao đã có được hình hài đó, còn ta lại trải qua trăm ngàn ngọn dao đục đẽo, đau đớn muôn vàn. Lúc đó bậc thang im lặng... Cuộc đời con người cũng thế: Chịu được hành hạ, Chịu được cô đơn,Gánh được trách nhiệm, Vác được sứ mệnh, Thì cuộc đời mới có giá trị...
13/03/2018(Xem: 11467)
Già tôi ngắm trong gương Thấy hiển hiện dzô thường Tóc tai đà bạc phết Da nhăn nhúm thê lương!
12/03/2018(Xem: 12266)
LÒNG MẸ "Mẹ thương Con biển hồ lai láng Con thương Mẹ tính tháng tính ngày" Con nằm phơi nắng sân này Mẹ âu yếm với ắp đầy thương yêu Tháng ngày dòng sữa chắt chiu Vuốt ve ru hát, nâng niu sưởi tình Mong con khỏe lớn cho nhanh Vào đời vững chãi, trưởng thành thiện lương
12/03/2018(Xem: 15913)
( Kính thân tặng các Thi Nhân trên trang nhà Quảng Đức qua những vần thơ Xướng-Hoạ ) Chữ nghĩa Xướng lên đẹp bốn bề Kết duyên Hoạ đáp thật tràn trề Sẻ chia nguồn đạo qua trang mạng Hoà hợp cùng nhau chẳng chấp nê .
12/03/2018(Xem: 15081)
Tĩnh (Quảng Chơn Thiên Hương), Rồi sẽ như ánh nắng Sưởi ấm hoa cỏ thơm Rồi sẽ như sương hồng Thánh thót rơi buổi sớm Rồi sẽ như trăng thanh Khe khẽ tiếng nguyệt cầm Rồi sẽ như hạt tuyết Trong ngần sáng mênh mông
11/03/2018(Xem: 14065)
Mang mang, mang mang Bụi hồng quanh quẩn như mây như khói Vấn vít tơ trời như gió như sương Tan cơn mộng mị, Tỉnh giấc nam kha Đời tĩnh lặng Khi tâm mình tĩnh lặng
10/03/2018(Xem: 12914)
Chiến công hiển hách rạng Thiên Trường Hào khí lưu danh cõi Việt Thường Lẫm liệt mục đồng Đinh Bộ Lĩnh Oai hùng nhi nữ Triệu Trinh Nương Chiêu an huynh đệ Trần Quang Khải Kết nghĩa hiền tài Hưng Đạo Vương Đất nước thiếu chi nơi tán luận Mà cầm bút vẫy tụng Tầm Dương* Mị Châu chung thủy đành ly biệt Trọng Thủy bạc tình có vấn vương? Cốt cách anh nhi Trần Quốc Toản Tinh thần dũng tướng Nguyễn Tri Phương Bình Ngô Nguyễn Trãi yên làng xã Diệt Tống Nhân Tông (1) định xóm phường Như Nguyệt sông Hồng đầy chiến tích Mắc chi ca ngợi sóng Tiền Đường**
10/03/2018(Xem: 15140)
Vay Trả Miên Man Giờ mùa Đông chỉ là giờ mượn tạm Cuối tuần này nhớ trả lại thời gian Một tiếng đồng hồ vay trả miên man Như đời sống: kim vần xoay lên xuống! Thời gian còn có vay có trả Huống chi ta trong cuộc bềnh bồng Nổi trôi hoài trên đại dương vay trả Có rảnh phút nào sạch cả vào ra? Ta vay đời cả thân tứ đại Ta mượn người vạn mảng buồn vui Nhưng không ai chờ trông đòi lại Nên cứ từ hòa vay trả nhẹ nhàng thôi ! Dallas 10-3-2018 Khánh Hoàng