Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Tuyển Tập Thơ Mặc Giang - Quyển 6 (từ bài số 501 đến 600)

03/01/201104:30(Xem: 1848)
Tuyển Tập Thơ Mặc Giang - Quyển 6 (từ bài số 501 đến 600)
buddha4541
Tuyển Tập Thơ Mặc Giang
Quyển 6
(Từ bài 501 đến 600)
 
Xin cảm ơn người !                              501
Những con người chịu khó                  502
Đừng có mãi hoàng hôn và đêm tối !  503
Thơ tôi để đó tôi chơi                           504
Bước qua ngưỡng cửa dị đồng !                    505
Chỉ còn vang tiếng vọng !                    506
Tôi vẫn cứ ra đi !                                 507
Là của Việt Nam                                  508
Lại động đất Kashmir                          509
Tôi là một người đầu bếp                              510
Tôi là một người thợ mộc                    511
Tôi là một người thợ nề                       512
Tôi là người phu cầu đường                513
Tôi là một người đạo tỳ                       514
Tôi là một người xây mộ                      515
Tôi là một người tiều phu                              516
Tôi là người công an-cảnh sát             517
Tôi là một người tiếp thị                      518
Tôi là một người y tá                           519
Tôi là một người ở đợ                          520
An bình ơi, ngươi trốn mất ở đâu !      521
Những phương trời cao rộng               522
Giải mở khối đầu, đè chi gai góc !      523
Nở mặt, nở mũi ơi !                              524
Tiếng chuông vang vọng ngân dài      525
Xưa nay, cái thế cuộc đời                              526
Ta sẽ lên ngôi !                                    527
Xuân ơi, em đâu đó !                           528
Nụ cười điểm hoa                                529
Mê-Giác đây rồi !                                530
Chân tâm hiển lộ                                 531
Nếu tôi chỉ sống riêng tôi                     532
Hai nẻo cùng đường                            533
Cát đá sẫm màu                                  534
Tuổi ngọc thiên thần                            535
Thời oanh liệt nay còn đâu !                536
Hành trình du thủ !                             537
Phai mờ gió bụi                                   538
Nhân sinh tự thán !                              539
Ở đời, xử sự dễ coi !                            540
Trăm năm chưa vẹn lời thề !                541
Phải biết sống !                                   542
Quê hương, Dân tộc tồn sinh bất diệt  543
Chưa về cuối đỉnh                               544
Trên chuyến tàu đêm                           545
Phù ảnh hư hao                                   546
Bốn chiều gió động                             547
Xây mộng kê thành                                        548
Nhiều khung chưa đóng                      549
Khứ-Lai đáp khẽ, thế à !                      550
Trường ca người viễn xứ                     551
Sinh tồn là giành nhau sống chết !      552
Đất chùi ! Đất sụt !                              553
Đủ rồi, thôi máu lệ !                            554
Cứ sống đi em !                                   555
Thương-Ghét trong đời                       556
Đôi bờ nhớ thương                                        557
Tiếng hát Việt Nam muôn đời              558
Chưa nghẽn lối về !                            559
Chuyện dài thi nhân                            560
Cất bước rong chơi                              561
Hòa reo vạn hữu                                 562
Chia xẻ với đời                                     563
Màn đêm xin khép lại !                        564
Cúng dường Phật Đản                        565
Một cành hoa dâng Mẹ                       566
Một cành hoa trắng thiên thu              567
Công đức sinh thành                           568
Phù sinh khua sỏi đá                           569
Mừng Phật Đản Sanh                          570
Mừng ngày Phật Đản                          571
Kính lạy Đức Phật Thích Ca                572
Kính lạy Đức Phật Di Đà                              573
Nam Mô Đức Phật Di Đà                    574
Kính lạy Đức Phật Dược Sư                575
Nam Mô Di Lặc Tôn Phật                   576
Nam Mô Phật Mẫu Chuẩn Đề             577
Xưng tán Đức Quán Thế Âm               578
Xưng tán Ngài Đại Thế Chí                 579
Xưng tán Bồ Tát Văn Thù                    580
Xưng tán Bồ Tát Phổ Hiền                  581
Noi gương Đức Mục Kiền Liên           582
Xưng tán Bồ Tát Địa Tạng                  583
Xưng tán Bồ Tát Hộ Pháp                   584
Xưng tán Bồ Tát Giám Trai                 585
Phật Giáo Việt Nam Ca                       586
Phật Giáo Sử Ca                                 587
Xưng tán Tôn giả Ma Ha Ca Diếp      588
Xưng tán Tôn giả Xá Lợi Phất             589
Xưng tán Tôn giả Mục Kiền Liên         590
Xưng tán Tôn giả Ca Chiên Diên        591
Xưng tán Tôn giả A Nan Đà                592
Xưng tán Tôn giả A Na Luật               593
Xưng tán Tôn giả La Hầu La              594
Xưng tán Tôn giả Tu Bồ Đề                595
Xưng tán Tôn giả Phú Lâu Na            596
Xưng tán Tôn giả Ưu Ba Ly                597
Biết sống bình an                                 598
Đóa hồng mỉm nụ trầm kha                 599
Đâu phải là gỗ đá                               600
 
******************
 
Xin cảm ơn người !
                           Tháng 10 - 2005
 
Tôi xin cảm ơn anh,
Tôi xin cảm ơn chị,
Tôi xin cảm ơn em,
Tôi xin cảm ơn người,
Đã ngân cao tiếng vọng, vượt thoát mọi giai tầng
Để đưa thơ tôi bay đi, đến mọi khung trời cao rộng
Đã chìm lắng ngôn từ, xuống tận đáy thâm sâu
Để đưa thơ tôi rơi rụng, đến mọi ngõ ngách đau thương
 
Tao đàn réo rắt du dương
Cung đàn hòa điệu vấn vương cung đàn
Hòa reo thanh sắc âm vang
Ý thơ thánh thoát băng ngàn bay đi
Đàn tranh, sáo trúc diệu kỳ
Đàn bầu nhuận sắc vân vi tuyệt vời
 
Xa tít biển khơi
Trùng dương ngưng sóng
Mờ mịt núi rừng
Bóng gió ngừng lay
Nhờ anh, thơ của tôi rung động trời mây
Nhờ chị, thơ của tôi hoa lá rung cây
Nhờ em, thơ của tôi đong đầy tình tự
 
Tiếng của anh, bóng chiều vương lệ sử
Lời của chị, đêm về gợi niềm riêng
Giọng của em, canh khuya chưa ngủ quên
Cùng hòa điệu cho bình minh thức dậy
 
Thơ của tôi
Chỉ là những chữ đơn sơ, vo tròn trang giấy
Nhưng nhờ anh, biến thành nước lênh láng tràn bờ
Nhưng nhờ chị, biến thành sông âm ả nên thơ
Và nhờ em, biến thành dòng lung linh rung động
 
Xin cảm ơn anh, cho thơ tôi triều dâng vỗ sóng
Xin cảm ơn chị, cho thô tôi man mác trùng dương
Xin cảm ơn em, cho thơ tôi rào rạt tình thương
Xin hiến tặng cho đời, và gieo vào lòng nhân thế.  
 
Những con người chịu khó
                 Tháng 10 - 2005
 
Tôi đã thấy, những con người chịu khó
Một tấm lòng trang trải biết bao nơi
Một tấm thân dài năm tháng dập vùi
Sỏi đá cũng mòn, huống chi là sức lực
 
Đã hy sinh, thì không có lằn mức
Đã chịu đựng, thì không có lượng dung
Cứ miệt mài, và nỗ lực tới cùng
Muốn buông bớt nhưng lòng không cam được
 
Đôi lúc mềm đau, nghĩ mình bạc phước
Cho thì nhiều, nhưng nhận chẳng bao nhiêu
Nên có khi nằm trên gác cô liêu
Bỗng cơ cảm những nỗi niềm quạnh quẽ
 
Nhưng thì thầm nói khẽ
Cho thì cho, chứ nhận, chẳng cần gì
Sống ở đời, đừng câu nệ cái chi
Nếu không làm, thì ngày mai cũng chết
 
Xoay chiều nghiêng lệch
Mở cửa tâm hồn
Đức hy sinh, không có chỗ thiệt hơn
Đức chịu đựng, không có nơi chứa chấp
 
Đã “thi ân”, không nên cầu đền đáp
Đã “thí đức”, không nên vọng nhớ ơn
Miễn làm gì có ý nghĩa là hơn
Vẫn tốt hơn là không làm gì được
 
 
Hễ còn sống, còn làm, không nói trước
Nếu chết đi, từ tạ, thế là xong
Nên an vui cho trọn vẹn tấm lòng
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/06/202021:40(Xem: 660)
Ngày xưa, ngày xửa, ngày xưa Có hoàng tử nọ khi vừa sinh ra Tin lành tràn ngập quốc gia Vua, hoàng hậu với muôn nhà mừng vui,
05/09/201807:09(Xem: 1977)
Kính bạch Thầy, con có vài vần thơ để cảm tạ Thầy đã sách tấn và quan tâm giúp con tìm được cái ảo tưởng về Cái Tôi mà Sư Viên Minh thường gọi là Bãn Ngã trong các mục hỏi đáp Phải hồn nhiên thật chớ nên ....giả tạo Tiếp nhận cuộc đời với một Tâm an Tỉnh thức rằng mình đã được cho ban Sống đúng thế......đừng mang thêm mặt nạ !!!
15/06/202016:26(Xem: 1079)
Kính bạch Thầy, con không thể làm ngơ khi người thân bên Mỹ đang đau khổ vô cùng , chợt thấy mình được chút duyên phước học Đạo biết thế gian là ảo .. Kính dâng Thầy bài thơ tả tâm trạng con khi được nghe và đọc quá nhiều Email từ Mỹ . Kính , HH Ngẫm nhìn lại bao biến động trên thế giới ! Đại dịch chưa lành , bạo loạn khắp nơi, Người biết sống ... nhìn đạo lý chói ngời Nghiệm vạn pháp tuân đúng luật nhân quả !
02/02/201110:11(Xem: 2030)
Sự hiện hữu đột biến phản diện của một đóa mai đã đánh lay tâm thức của người đọc một cách bất ngờ, tạo ra một mối nghi tình cho hành giả, trong hai câu song thất kết thúc của bài kệ, mà thiền sư Mãn Giác đã trao cho những người đi sau, nhân lúc cáo bệnh thị chúng của ngài, chúng vẫn còn tiếp tục chảy không biết bao nhiêu bút mực để nói về sự hiện hữu của chúng.
07/06/201606:43(Xem: 2930)
Ẩn Hiện Phật Pháp suối nguồn nối tiếp luôn Tuỳ duyên tu tập chẳng nói suông Lợi ích an vui thường tinh tấn Vấn đạo hành trì học bỏ buông
30/08/201309:07(Xem: 11168)
Này em, trong chữ BELIEVE Chữ LIE chen giữa nằm ỳ, thấy không? Chớ tin vội chuyện viển vông Sa vào bóng tối mênh mông, mịt mờ.
22/07/201414:32(Xem: 6280)
Sắc sắc, không không, như bóng ngựa, Trùng trùng, điệp điệp, tựa áng mây. Mặt trời đông mọc, lặn tây, Sớm còn chiều mất, cỏ cây nở tàn. Cuộc đời như ngọn đèn trước gió, Khi lu mờ khi sáng tỏ nay mai. Con thuyền chèo lái đôi tay, Qua bao chìm nổi, chuổi ngày trầm luân.
06/11/201010:42(Xem: 12355)
Ẩn tu nào phải cố xa đời! Mượn cảnh u-nhàn học đạo thôi! Những thẹn riêng mình nhiều nghiệp chướng Bốn ân còn nặng nghĩa đền bồi.
21/05/201404:34(Xem: 7570)
" 98 tuổi đời Ba Ra Đi Thôi chẳng còn lưu luyến gì, Cháu con đầy đủ nhờ ơn phước Ông bà cha mẹ hãy còn ghi. Tấm lòng chân thật từ bi
27/03/201508:01(Xem: 6259)
Ngày xưa, có ông lão cứ vui cười ca hát suốt ngày. Thấy lạ, có người hỏi: - Tại sao ông vui tươi mãi như thế? Ông lão đáp: -Trời sinh ra muôn loài muôn vật, trâu chó dê ngựa… Người là sinh vật cao nhất, “Tối linh ư vạn vật”. Ta được làm người. Ấy là điều sướng thứ nhất. -Trời sinh có người tàn tật, đui què. Ta được lành lặn, ấy là điều sướng thứ hai -Người đời thường vì sự giàu có, danh vọng mà phải gian khổ. Ta có ăn đủ một ngày ba bữa, không lo lắng gì cả. Ấy là điều sướng thứ ba - Còn như sinh lão bệnh tử là điều không ai tránh được. Ta cũng như mọi người, việc gì phải buồn. - Nghĩ tới ba điều sướng ta có được, ta vui ca cũng là chuyện thường tình, mắc mớ chi phải hỏi.