Nguyệt Thực (thơ)

02/01/201106:55(Xem: 17665)
Nguyệt Thực (thơ)

Nguyet_thuc


NGUYỆT THỰC

Trăng đang sáng bỗng mờ đi bất chợt
Bầu trời đêm còn lại những vì sao
Cả vũ trụ chìm sâu vào bóng tối
Đã bao lần trăng Nguyệt Thực trên cao

Vì Nguyệt Thực nên trăng màu huyết lệ
Như trần gian huyết lệ chẳng ngừng rơi
Sầu từ thuở hồng hoang sầu hai nửa
Gặp tình cờ rồi xa tít mù khơi

Trăng Nguyệt Thực nên đời còn ảo mộng
Cuộc trăm năm là mảnh ghép bi hài
Khi trái đất chênh về một phía
Thì trên trời Nguyệt Thực chia hai.

California, Đêm Nguyệt Thực, 15 tháng 4/2014

Hàn Long Ẩn
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/05/2012(Xem: 13986)
Thiên Trúc! Thiên Trúc! Cố hương từ độ bước chân đi Mang yếu chỉ tinh ba dõi về Đông ngàn trùng chướng khí.
27/05/2012(Xem: 13307)
Ngao du sông suối tìm xuân, Lạc vào bãi đá cổ thân tặng đời. Viễn du tăng sĩ chơi cười...
27/05/2012(Xem: 14916)
Ngao du sông suối tìm xuân, Lạc vào bãi đá cổ thân tặng đời. Viễn du tăng sĩ chơi cười...
26/05/2012(Xem: 13549)
Mỗi lần ta gặp nhau Đều có niềm vui nhỏ Hôm nay anh lại có Một cánh hồng trao em
26/05/2012(Xem: 14638)
Rạng ngời một đóa kỳ hoa Vô cùng huyền diệu tinh ba khôn lường Linh Đàm phổ hóa tứ phương
26/05/2012(Xem: 15110)
Nợ nhau vì một câu nguyền Bạc đầu mưa nắng đôi miền đợi trông, Vầng trăng kia nợ dòng sông...
20/05/2012(Xem: 14069)
Đêm Bão (thơ)
20/05/2012(Xem: 13660)
Nói với Sarah (thơ)
18/05/2012(Xem: 12751)
Bên hiên Thiền Thất (thơ)
16/05/2012(Xem: 13275)
Mẹ Việt Nam đi tu (thơ)