Nguyệt Thực (thơ)

02/01/201106:55(Xem: 18785)
Nguyệt Thực (thơ)

Nguyet_thuc


NGUYỆT THỰC

Trăng đang sáng bỗng mờ đi bất chợt
Bầu trời đêm còn lại những vì sao
Cả vũ trụ chìm sâu vào bóng tối
Đã bao lần trăng Nguyệt Thực trên cao

Vì Nguyệt Thực nên trăng màu huyết lệ
Như trần gian huyết lệ chẳng ngừng rơi
Sầu từ thuở hồng hoang sầu hai nửa
Gặp tình cờ rồi xa tít mù khơi

Trăng Nguyệt Thực nên đời còn ảo mộng
Cuộc trăm năm là mảnh ghép bi hài
Khi trái đất chênh về một phía
Thì trên trời Nguyệt Thực chia hai.

California, Đêm Nguyệt Thực, 15 tháng 4/2014

Hàn Long Ẩn
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/07/2014(Xem: 21456)
Đền ân đáp nghĩa tứ thân (thơ)
30/07/2014(Xem: 16333)
Hoài Vọng Huyên Đường (thơ)
30/07/2014(Xem: 18894)
Cao Vọng của Cha Mẹ (thơ)
30/07/2014(Xem: 16944)
Hoài Vọng Mẫu Thân (thơ) Trần Trọng Khoái, Trần Kim Quế
30/07/2014(Xem: 17362)
Hiếu Niệm (thơ) của Trần Trọng Khoái
30/07/2014(Xem: 23072)
Ân Đức Sanh Thành (thơ) của Lão Thi Sĩ Trần Trọng Khoái
29/07/2014(Xem: 14796)
Đôi khi đời đau khổ Tập thở nhẹ và cười Nếu không làm như thế Chỉ thiệt mình mình thôi
29/07/2014(Xem: 14414)
Gặp Thầy nhớ chị Hà Thanh Người Ca Sĩ ấy vang danh một thời Chị đi như lá Thu rơi Đời người sinh tử kiếp đời luân lưu !..
29/07/2014(Xem: 30918)
Hồng đỏ cài lên đẹp tuyệt vời Phải nên trân trọng nhé người ơi! Những ai còn mẹ còn hồng đỏ Màu đỏ thắm tươi vẻ rạng ngời