Cõi Trang Nghiêm (thơ)

31/10/201015:15(Xem: 14985)
Cõi Trang Nghiêm (thơ)

lotus_56

CÕI TRANG NGHIÊM



Giấc đời tỉnh hạt mù sương

Chim về bên cửa Phật đường nghe kinh.

Mới hay từ buổi vô tình

Sắc-Không nào chẳng không hình huyển như.

Về đây dưới mái đạo từ

Trên vai áo bụi nghiêng bờ từ sanh

Luân hồi thuở tóc còn xanh

Buông tay cười mộng qua thành kim cương.

Rừng mơ chín giữa mùa hương

Câu kinh nở giữa tình thương vạn loài.

Chân tâm thường trụ Như Lai

Đâu đâu cũng Phật vượt ngoài sắc-không.

Đã mang thân giữa bụi hồng

Thì cho trót kiếp bềnh bồng trăm năm

Đường đời vạn nẻo xa xăm

Nhưng con đường đạo một tâm sạch làu.



Giã từ cõi mộng chiêm bao

Bên trời phương ngoại dạt dào tuyết sương.

Ta từ trong cõi vô thường

Nghe tâm kinh chuyển tỏ tường dặm xưa.

Ai đang diễn nghĩa Phật thừa

Pháp vô sanh – Khách qua đường hỏi mây.

Cánh hoa chơn lý thơm đầy

Tâm kia thanh tịnh, cõi nầy trang nghiêm.

MẶC PHƯƠNG TỬ.


lotus_8

GỌI EM



Gót ai rộn bước phong trần

Áo ai lấm bụi gánh phần tử sanh

Thì em ơi, chuyện đã đành !

Nợ tằm thôi, lá dâu xanh – nữa là…



Mai nầy gió bụi đường xa

Xin em trút nặng tình qua lối mòn.

Gió lùa hạt bụi về non

Hào quang kết tụ ngọc tròn kim cương.



Xin em quẳng gánh vô thường

Cho trăm hoa nở bên đường tử sanh.

Chim linh về hót trên cành

Mùa xuân chín mộng trút nhanh ưu phiền.



Gọi em từ cõi vô biên

Từ tim thơ vọng nối liền tâm kinh.

Kiếp phù sinh,

Kiếp chúng sinh,

Cho tan rã mộng ân tình nghe em !



Dặm trời nở cánh hoa thiền

Trong em và khắp cả miền nhân gian

Như mùa xuân của muôn vàn

Cánh vô ưu với hương đàn chiên bay.



Đường trần

Tháng rộng

Năm dài,

Đóa ba sinh lỡ kiếp nầy là thôi !

Nẻo về biếc ngọc em ơi,

Rũ cơn hồng bụi, ngọt lời Tâm Kinh.

MẶC PHƯƠNG TỬ.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/08/2012(Xem: 18494)
Âm vang của tiếng vọng “Hòa Bình” là niềm khao khát của nhân loại nói chung và của từng dân tộc nói riêng. Thế kỷ 20 với hai cuộc thế chiến hãi hùng đã đẩy đưa nhân loại xuống vực thẳm của điêu linh và chết chóc. Chiến tranh đồng nghĩa với tàn phá và hủy diệt, và cũng chính trong đêm đen tột cùng của chiến tranh, tiếng vọng “Hoà Bình” đã vang lên để thức tỉnh lòng người. Hòa bình đồng nghĩa với cọng tồn và an lạc, là niềm ước ao của mọi tâm hồn hướng thiện. Chiến tranh xuất phát từ tham, sân, si, thì hòa bình phải khởi đi từ lòng nhân ái và lửa Từ Bi. Đó là ý niệm bàng bạc trong toàn bản trường ca thi phẩm của Tuệ Đàm Tử, tức Hòa Thượng Thích Giác Lượng
01/08/2012(Xem: 15761)
Hoa sen nở, bốn phương về hội tụ; Chúng trung tôn, oai đức mấy nghìn năm... Hàn Long Ẩn
28/07/2012(Xem: 14542)
Con thường sống ngẩn cao đầu mẹ ạ Tính tình con hơi ngang bướng kiêu kỳ Nếu có vị chúa nào nhìn con vào mắt Con chẳng bao giờ cuối mặt trước uy nghi
28/07/2012(Xem: 18361)
Cái gọi là Đường Lưỡi Bò Nghe thật lạ, không vô Cũng không phải dưới đất chui lên Cũng không phải trên trời rớt xuống...
28/07/2012(Xem: 21898)
Biển Đông dậy sóng Đang đe dọa Việt Nam cùng Đông Nam Á Đường Lưỡi Bò là lưỡi hái xâm lăng...
10/07/2012(Xem: 23194)
Đời vốn vô thường, nhân duyên nghiệp báo Hãy cùng nhau nương náo trọn kiếp người...Quảng Chánh
09/07/2012(Xem: 14480)
Mười ngón tay ngoan em chắp búp sen thiền, Nguyện cuộc đời hết cảnh khổ triền miên... Thích Phước Ngọc
01/07/2012(Xem: 26025)
Ai mong ước trở về Chân-Thiện-Mĩ Cũng phải vào nguồn tỉnh thức tâm linh Cần hướng đến mẫu số chung: Vô Ngã
24/06/2012(Xem: 17396)
Bạch Xuân Phẻ là nhà thơ không xa lạ gì với nhiều người. Anh còn có biệt-hiệu là Tâm Thường Định. Thơ anh đã xuất-hiện trên nhiều trang mạng, trên báo-chí trong và ngoài nước. Anh đã cho ấn-hành bốn tập thơ “Hương Lòng”, “Mẹ, Cảm-Xúc Và Em”, “AWAKEN: Buddhism, Nature, and Life”, và “Tưởng Niệm và Tri Ân”.
24/06/2012(Xem: 15527)
Quay về nương tựa thắng duyên, Vào trong cửa Tịnh, lìa miền trần ô. Hòa trong thời khóa: “nam mô”, Vơi niềm tục lụy, chồi Bồ Đề sanh. Thích Minh Tuệ