Cõi Trang Nghiêm (thơ)

31/10/201015:15(Xem: 13719)
Cõi Trang Nghiêm (thơ)

lotus_56

CÕI TRANG NGHIÊM



Giấc đời tỉnh hạt mù sương

Chim về bên cửa Phật đường nghe kinh.

Mới hay từ buổi vô tình

Sắc-Không nào chẳng không hình huyển như.

Về đây dưới mái đạo từ

Trên vai áo bụi nghiêng bờ từ sanh

Luân hồi thuở tóc còn xanh

Buông tay cười mộng qua thành kim cương.

Rừng mơ chín giữa mùa hương

Câu kinh nở giữa tình thương vạn loài.

Chân tâm thường trụ Như Lai

Đâu đâu cũng Phật vượt ngoài sắc-không.

Đã mang thân giữa bụi hồng

Thì cho trót kiếp bềnh bồng trăm năm

Đường đời vạn nẻo xa xăm

Nhưng con đường đạo một tâm sạch làu.



Giã từ cõi mộng chiêm bao

Bên trời phương ngoại dạt dào tuyết sương.

Ta từ trong cõi vô thường

Nghe tâm kinh chuyển tỏ tường dặm xưa.

Ai đang diễn nghĩa Phật thừa

Pháp vô sanh – Khách qua đường hỏi mây.

Cánh hoa chơn lý thơm đầy

Tâm kia thanh tịnh, cõi nầy trang nghiêm.

MẶC PHƯƠNG TỬ.


lotus_8

GỌI EM



Gót ai rộn bước phong trần

Áo ai lấm bụi gánh phần tử sanh

Thì em ơi, chuyện đã đành !

Nợ tằm thôi, lá dâu xanh – nữa là…



Mai nầy gió bụi đường xa

Xin em trút nặng tình qua lối mòn.

Gió lùa hạt bụi về non

Hào quang kết tụ ngọc tròn kim cương.



Xin em quẳng gánh vô thường

Cho trăm hoa nở bên đường tử sanh.

Chim linh về hót trên cành

Mùa xuân chín mộng trút nhanh ưu phiền.



Gọi em từ cõi vô biên

Từ tim thơ vọng nối liền tâm kinh.

Kiếp phù sinh,

Kiếp chúng sinh,

Cho tan rã mộng ân tình nghe em !



Dặm trời nở cánh hoa thiền

Trong em và khắp cả miền nhân gian

Như mùa xuân của muôn vàn

Cánh vô ưu với hương đàn chiên bay.



Đường trần

Tháng rộng

Năm dài,

Đóa ba sinh lỡ kiếp nầy là thôi !

Nẻo về biếc ngọc em ơi,

Rũ cơn hồng bụi, ngọt lời Tâm Kinh.

MẶC PHƯƠNG TỬ.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/09/2016(Xem: 11709)
Nơi vùng tịnh xá Kỳ Hoàn Gió trời nhẹ thổi, mây ngàn êm trôi Gốc cây cổ thụ trên đồi Sa Môn bốn vị cùng ngồi chuyện chơi Hỏi điều chi sướng tuyệt vời? Điều chi hạnh phúc theo người trần gian?
08/09/2016(Xem: 15415)
Hãy thứ tha cho đời bớt khổ Đừng thô lổ với kẻ ta thương Chớ vấn vương cho thêm gánh nặng Bao sân hận làm nát lòng ta.
07/09/2016(Xem: 30313)
Vào năm 2003 khi thảo Vạn Hữu Trường Ca được nửa chừng, bèn nghĩ có lẽ dừng lại để sau này sẽ tiếp để đi vào Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trước, và mọi thể dạng mang sắc thái tình tự, dân tộc, quê hương, nhân sinh, mọi ngõ ngách cuộc đời và nhân thế, các sự kiện diễn ra, nghe tiếng kêu đồng loại,... đã hơn 34 năm qua, dĩ nhiên là văn vần, còn văn xuôi thì ít bởi ít khả năng vốn liếng thiên tư. Đến nay đã gần 1,700 bài khác nhau (một ngàn bảy trăm). Hai tuần trước chợt nhớ Vạn Hữu Trường Ca còn dang dở, dành vài ngày đi nốt và hoàn tất.
03/09/2016(Xem: 15816)
Một buổi sáng tinh khôi, Hoa lá hái trên đồi, Bà lão thong dong bước, Tâm lặng miệng mỉm cười
03/09/2016(Xem: 12747)
Biển ô nhiễm dân tôi tìm đất sống Thảm cảnh này quặn thắt tận tim gan Phá môi trường đến cả sự bình an Bao khốn khổ bao cảnh đời đói khát.
03/09/2016(Xem: 12358)
Quê hương muôn đời mãi nhớ thương Tiền nhân dựng nước đổ máu xương Ơn nước đời đời xin đáp trả Tình người sâu đậm đẹp ngàn phương
01/09/2016(Xem: 11872)
Giả dạng làm sư che mắt người Xin tiền bá tánh hưởng thụ đời Nghiệp báo muôn trùng sao trả hết Địa ngục đang chờ khắp mọi nơi
01/09/2016(Xem: 10935)
Niết Bàn chẳng có ở cõi trên Đừng cầu van vái mãi mong lên Mò trăng dưới nước thêm mệt xác Tuỳ duyên mà sống đạo còn hơn
31/08/2016(Xem: 12569)
Đời ta có một quê hương Quê hương nội tại dễ thương vô cùng Nhiều năm mà vẫn lạnh lùng Bây chừ nhớ lại lòng mừng như điên
30/08/2016(Xem: 16070)
Tứ phương hội lại một nhà, Nghe lời giáo huấn bao la Quý Thầy. Bóng hình Sư Trưởng đâu đây, Chúng con giới tử, hôm nay tựu về.