Cõi Trang Nghiêm (thơ)

31/10/201015:15(Xem: 14361)
Cõi Trang Nghiêm (thơ)

lotus_56

CÕI TRANG NGHIÊM



Giấc đời tỉnh hạt mù sương

Chim về bên cửa Phật đường nghe kinh.

Mới hay từ buổi vô tình

Sắc-Không nào chẳng không hình huyển như.

Về đây dưới mái đạo từ

Trên vai áo bụi nghiêng bờ từ sanh

Luân hồi thuở tóc còn xanh

Buông tay cười mộng qua thành kim cương.

Rừng mơ chín giữa mùa hương

Câu kinh nở giữa tình thương vạn loài.

Chân tâm thường trụ Như Lai

Đâu đâu cũng Phật vượt ngoài sắc-không.

Đã mang thân giữa bụi hồng

Thì cho trót kiếp bềnh bồng trăm năm

Đường đời vạn nẻo xa xăm

Nhưng con đường đạo một tâm sạch làu.



Giã từ cõi mộng chiêm bao

Bên trời phương ngoại dạt dào tuyết sương.

Ta từ trong cõi vô thường

Nghe tâm kinh chuyển tỏ tường dặm xưa.

Ai đang diễn nghĩa Phật thừa

Pháp vô sanh – Khách qua đường hỏi mây.

Cánh hoa chơn lý thơm đầy

Tâm kia thanh tịnh, cõi nầy trang nghiêm.

MẶC PHƯƠNG TỬ.


lotus_8

GỌI EM



Gót ai rộn bước phong trần

Áo ai lấm bụi gánh phần tử sanh

Thì em ơi, chuyện đã đành !

Nợ tằm thôi, lá dâu xanh – nữa là…



Mai nầy gió bụi đường xa

Xin em trút nặng tình qua lối mòn.

Gió lùa hạt bụi về non

Hào quang kết tụ ngọc tròn kim cương.



Xin em quẳng gánh vô thường

Cho trăm hoa nở bên đường tử sanh.

Chim linh về hót trên cành

Mùa xuân chín mộng trút nhanh ưu phiền.



Gọi em từ cõi vô biên

Từ tim thơ vọng nối liền tâm kinh.

Kiếp phù sinh,

Kiếp chúng sinh,

Cho tan rã mộng ân tình nghe em !



Dặm trời nở cánh hoa thiền

Trong em và khắp cả miền nhân gian

Như mùa xuân của muôn vàn

Cánh vô ưu với hương đàn chiên bay.



Đường trần

Tháng rộng

Năm dài,

Đóa ba sinh lỡ kiếp nầy là thôi !

Nẻo về biếc ngọc em ơi,

Rũ cơn hồng bụi, ngọt lời Tâm Kinh.

MẶC PHƯƠNG TỬ.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/05/2017(Xem: 10604)
Nếu con có thể dâng lên Biếu cho Mẹ quý Mẹ hiền kim cương Đền bù mỗi giọt lệ vương Mẹ thường than khóc vì thương con mình. Nếu con có được ngọc xanh Để mà dâng Mẹ đáp tình bấy lâu Về từng chân lý nhiệm mầu
12/05/2017(Xem: 13228)
Thuở xưa có một nhà buôn Nghe lời biển gọi, căng buồm ra khơi Nổi trôi buôn bán khắp nơi Ghé bờ xa lạ, sống đời lênh đênh. Hơn mười năm thoáng trôi nhanh Nhà buôn giàu có, trở thành phú ông
11/05/2017(Xem: 18762)
Vui gì thi tía với hồng đua Ngọc giắt vàng đeo rộn cuộc đùa. Không giày, không dép, lê đôi guốc Chiếc áo màu nâu mặc bốn mùa.
11/05/2017(Xem: 12546)
Vàng hoe Vạn Thọ cõi thiền - Cửa Không Không Cửa bao triền phược không - Trời Tây dạo bước phương Đông - Nắng soi nón lá bóng hồng tìm ai?
11/05/2017(Xem: 11915)
Mẹ là sự sống bao la Là dòng sáng tạo cho ta cuộc đời Ngày nay ta lớn nên người Là nhờ công đức một đời mẹ ban .
11/05/2017(Xem: 12174)
Xuống chốn trần gian được mấy khi Rong chơi chốc lát lại ra đi. Nổi trôi sanh tử còn chưa dứt, Đắm đuối tướng danh khó viễn ly. Chánh pháp rèn tâm bồi phước tuệ, Đạo mầu chuyển tánh phát từ bi. Tùy duyên động niệm lên bờ giác, Ngộ thấu nguồn chơn quyết rộng thi.
10/05/2017(Xem: 13999)
Nơi vùng Hy Mã Lạp Sơn - Tuyết giăng núi biếc, mây vờn đỉnh cao - Ven sườn phong cảnh đẹp sao -
10/05/2017(Xem: 11556)
Cuộc đời tạo nghiệp (xấu) mãi thôi Chẳng lo tích đức tu thân làm gì Sống thì hưởng thụ liên chi Chết rồi còn muốn khắc ghi tên mình .
08/05/2017(Xem: 16431)
Ngày xưa, ngày xửa, ngày xưa - Con người kiếp sống dây dưa lâu dài - Nhiều ngàn năm một cuộc đời - Rất là khác biệt với thời buổi nay.
07/05/2017(Xem: 22252)
Dịch thơ vốn là chuyện khó. Dịch thơ chữ Hán của một đại thiền sư khai sáng dòng Thiền Trúc Lâm Yên Tử tại Việt Nam là Tổ Sư Trần Nhân Tông (1258-1308) lại còn vô vàn khó khăn hơn nữa, bởi vì thơ chữ Hán của Thiền SưTrần Nhân Tông ngoài phẩm chất văn chương trác việt còn chứa đựng nội dung uyên áo của Thiền, của Phật Pháp.