Tạ ơn Mẹ (thơ)

06/08/201521:06(Xem: 14419)
Tạ ơn Mẹ (thơ)

red_rose_51  

TẠ ƠN MẸ

 

Khi mà bạn có Mẹ hiền

Chăm lo cho bạn ngày đêm an phần

Những gì bạn muốn bạn cần

Mẹ hoan hỉ giúp, xả thân chẳng phiền.

 

Khi mà bạn có Mẹ hiền

Cảm thông cùng bạn mãi thêm tuyệt vời

Bạn dù gặp cảnh buồn đời

Mẹ làm bạn nở nụ cười an nhiên.

 

Khi mà bạn có Mẹ hiền

Me thường vững chí lại thêm can trường

Dù muôn chướng ngại cản đường

Tỏ cho bạn thấy Mẹ thường tự tin.

 

Khi mà bạn có Mẹ hiền

Mục tiêu cuộc sống vươn lên hàng ngày

Bao gồm cả bạn trong đây

Bạn thời may mắn tràn đầy bạn ơi.

 

Ai mà có Mẹ vậy rồi

Trưởng thành thoải mái, cuộc đời lên hương

Kiên cường, mạnh mẽ, thân thương

Nhờ bàn tay Mẹ dễ dàng thành nhân.

 

Tạ ơn Mẹ quý vô ngần

Tấm gương hiền mẫu tuyệt luân rạng ngời.

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(chuyển ngữ)

Mùa Vu Lan 8-2015     

red_rose_48

THANKS, MOM

When you have a mother
who cares so much for you
that anything you want
becomes her desires.

When you have a mother
who is so understanding that
no matter what is bothering you
she can make you smile.

When you have a mother
who is so strong that
no matter what obstacles she faces
she is always confident in front of you.

When you have a mother
who actively pursues her goals in life
but includes you in all her goals
you are very lucky indeed.

Having a mother like this
makes it easy to grow up
into a loving, strong adult.

Thank you for
being this kind
of wonderful
mother

Susan Polis Schutz


           

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/02/2011(Xem: 13469)
Khói mây liễu mộng, ngoại trần chơi Trăng nước hoa gương, gẫm lại cười Nhân ái đề huề, sao tỏ rạng...
21/02/2011(Xem: 17306)
chẳng phải là bài thơ hẹn ước chẳng phải là ý tưởng vẽ vời mà mùa xuân năm nay lại như cánh gió hân hoan đi về...
21/02/2011(Xem: 14645)
cánh rất mỏng chim đường bay rồi chẳng tới bởi mù sa hớt hải đuổi bên chân
19/02/2011(Xem: 28241)
Hết lòng trân quí và ghi nhớ ân đức sâu dầy của sư Sán Nhiên đã biên soạn và hiệu đính tập sách này, cũng như đã hoan hỷ cho phép Hội Thiện Đức ấn tống nhằm góp phần vào công cuộc hoằng hóa Phật pháp đem đến lợi lạc cho nhiều người. Hội Thiện Đức xin biết ơn sự ủng hộ tinh thần và tán thán sự phát tâm đóng góp tịnh tài của quý Phật tử và ân nhân cho công trình ấn tống này. Xin tri ân chị Thân Thục & anh Thân Phúc đánh máy tập sách; anh Thân Hòa trình bày sách bao gồm thiết kế bìa sách; anh Chúc Giới, anh Thiện Tánh, cùng anh Chúc Tùng cung cấp tài liệu và hình ảnh; Tâm Hân Huệ thỉnh ý sư Sán Nhiên; chị Tâm Thiện, chị Chơn Hạnh Bạch, chị Diệu Âm, Thân Hồng, cùng anh chị Lê Lộc (Lancaster, PA) phụ giúp sổ sách, liên lạc, và kêu gọi cho quỹ ấn tống.
19/02/2011(Xem: 14794)
Lá xanh cõng nắng sang mùa Phất phơ sương khói hiên chùa gọi nhau Làm thơ, hoa cỏ chụm đầu...
13/02/2011(Xem: 60179)
Vội đến, vội đi, vội nhạt nhòa Vội vàng sum họp vội chia xa. Vội ăn, vội nói rồi vội thở Vội hưởng thụ mau để vội già.
06/02/2011(Xem: 13188)
Đường của thơ là đầm đìa cát bụi Vùi nắng mưa sấm chớp bão bùng Và khơi mở dòng đời từ vô thủy...
02/02/2011(Xem: 11868)
"Trước sau nào thấy bóng người, Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông." Ngữ tình vương vấn. Tâm cảnh xao động. Mối tương dữ sâu sắc giữa thiên nhân trong lần Kim Trọng trở lại vườn Thúy tìm Kiều. Người xưa vắng bóng, chỉ thấy cảnh cũ hoa đào cười trước gió đông ngày xuân. Đó cũng chính là cảnh của Thôi Hộ trong bài thơ dưới đây.
02/02/2011(Xem: 17160)
1) Đối với các Thiền Sư thời Lý-Trần, sự ứng dụng tâm thức tu hành với những giáo lý Đức Phật truyền dạy là một. Trong Kinh Hoa Nghiêm, phẩm Nhập Pháp Giới, Đức Phật khai thị về không gian: "Mười phương thế giới đồng nhất thể." Trong Kinh Kim Cang, Đức Phật mở bày ý niệm về thời gian: "Quá khứ tâm bất khả đắc, hiện tại tâm bất khả đắc, vi lai tâm bất khả đắc."
02/02/2011(Xem: 15486)
Sự hiện hữu đột biến phản diện của một đóa mai đã đánh lay tâm thức của người đọc một cách bất ngờ, tạo ra một mối nghi tình cho hành giả, trong hai câu song thất kết thúc của bài kệ, mà thiền sư Mãn Giác đã trao cho những người đi sau, nhân lúc cáo bệnh thị chúng của ngài, chúng vẫn còn tiếp tục chảy không biết bao nhiêu bút mực để nói về sự hiện hữu của chúng.