Xá Chi Tám Ngọn Gió Đời

03/04/201320:33(Xem: 17601)
Xá Chi Tám Ngọn Gió Đời

XÁ CHI

TÁM NGỌN GIÓ ĐỜI

Được rồi Mất, Khen rồi Chê

Vinh liền tới Nhục, Sướng kề Khổ đau

Gió đời tám ngọn trước sau

Luôn gây loạn động, đua nhau dâng trào.

*

ĐƯỢC khi lợi lộc tuôn vào

Thấy mình hưng thịnh, dạt dào sướng vui

Hưởng lời, thích thú mãi thôi

Thắng rồi ngã mạn, thảnh thơi tự hào!

Đến khi MẤT, bị tổn hao

Thấy mình thua thiệt, lao đao tâm hồn

Ngẩn ngơ, tiếc nuối, đau buồn

Chỉ vì lỗ lã mãi luôn muộn phiền!

*

Nghe lời đồn đãi ngợi KHEN

Mê câu tán tụng chẳng thèm nghĩ xa

Vênh vang trong cõi ta bà

Danh thơm, tiếng tốt cho là đúng thôi!

Bị khinh CHÊsẽ tức thời

Giận câu chỉ trích, hận lời gièm pha

Bất an, tự ái xót xa

Bực vì tiếng xấu khó mà lặng thinh.

*

Được ca ngợi thấy quang VINH

Nghe câu tâng bốc nghĩ mình nhất thôi

Oai danh tưởng nổi nhất đời

Tâm đâu còn tỉnh để rồi xét suy!

Thấy mình NHỤCnhã não nề

Khi người khiển trách, khinh chê, coi thường

Sinh phiền muộn, thấy tổn thương,

Nhục nhằn kiếm cách tìm đường thanh minh!

*

SƯỚNGkhi hạnh phúc, an bình

Thuận duyên mãn nguyện đời mình thăng hoa

Thành công, vui sướng chan hòa

Lạc quan cứ nghĩ “ta” là trường sanh!

Đến khi KHỔnão vây quanh

Chướng duyên cơ cực trở thành đắng cay

Bi quan, nản chí, hao gày

Thân tâm cảm thấy đọa đày, bất an!
*

Nhân sinh trong cõi dương gian

Mãi lao đao bởi tám làn gió trên

“Khen-Chê”, “Được-Mất” luân phiên

“Nhục-Vinh”, “Sướng-Khổ” triền miên rối bời.

Gặp thăng trầm của kiếp người

Giữ tâm bất động ta thời sống vui

An nhiên, xả hết chuyện đời

Sống trong chánh niệm thảnh thơi vô bờ.

*

Noi gương mặt đất trơ trơ

Thơm hay thối, sạch hay dơ xá gì

Dù ai đổ xuống vật chi

Đất bình thản nhận không hề trách than!

Noi gương hoa lúc đông sang

Chịu sương thấm lạnh phũ phàng tang thương

Khi xuân tới rực ánh dương

Hoa mai nở rộ thơm hương dịu dàng!

*

Hãy như tảng đá vững vàng

Há đâu bão táp dễ dàng chuyển lay,

Hãy như sư tử mạnh thay

Há nghe tiếng động run ngay thân mình,

Hãy như gió lướt an bình

Dễ gì mắc kẹt trong mành lưới giăng,

Hãy như tê giác hiên ngang

Một mình vững bước thênh thang núi đồi!

*

Gió xô sóng cuộn trùng khơi

Nhưng rồi biển lặng nước thời êm xuôi!

Gió gào loạn động đất trời

Quay cuồng thổi tới nhưng rồi sẽ tan!

Gió lay rung chuyển thế gian

Vô thường bản chất gió tàn mau thôi!

“Bát phong” tám ngọn gió đời

Giữ tâm bất động ta thời xá chi!

TÂM MINH NGÔ TẰNG GIAO

(11-2012)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/08/2016(Xem: 12303)
Đa sầu đa chấp đa mang - Đa dâm đa dục thêm càng khổ thân - Tháng ngày quên xét lại tâm - Khổ đau vùi dập tinh thần bất an
05/08/2016(Xem: 15875)
Đời chen lộn trăm ngàn phiền não Nay bước vào cửa Đạo nhiệm mầu Thành tâm thế phát, cạo đầu Rũ bao lậu hoặc bấy lâu bám mình.
05/08/2016(Xem: 13210)
Tôi ra đời vào đầu thu xưa ấy.. như vô tình lạc lõng giữa hoang sơ Khỏi học tiếng cha, không nguồn gốc, mịt mờ.. vòng hỗn độn , luân hồi đời vẫn thế..!
05/08/2016(Xem: 11223)
Hương thơm vườn chùa tỏa khắp Hai hàng thông đứng đong đưa Biết bao tấm lòng lui tới Mong tìm về lại tánh xưa.
04/08/2016(Xem: 12077)
Đa sầu đa chấp đa mang Đa dâm đa dục thêm càng khổ thân Tháng ngày quên xét lại tâm Khổ đau vùi dập tinh thần bất an
03/08/2016(Xem: 23083)
Xin kể bạn nghe một câu chuyện tôi đọc được trong Tàng Kinh Các : Có một gia đình nọ nhà giàu sang quyền quý, chẳng may cha mẹ mất sớm để lại gia tài kết sù nhưng chỉ có hai anh em trai. Họ lấy làm tiếc nuối, buồn tủi vì chưa kịp hiếu dưỡng cha mẹ già.
02/08/2016(Xem: 13343)
Mai tôi chết giã từ căn quán trọ Mấy mươi năm trong cõi mộng diêm phù Thế là tàn một cuộc lữ phiêu du Lại bước tiếp trên hành trình sinh tử
01/08/2016(Xem: 17541)
Nắng lên cho ấm hương sầu Gợi lên trầm bỗng tiếng cầu kinh xưa Tình quê biết nói sao vừa Đau thương máu lệ hay chưa hỡi người ? Còn đâu câu hát tiếng cười Lá xanh e úng hoa tươi nghẹn ngào Tháng ngày mòn mỏi tiêu dao Âm vang dậy sóng rạt rào hồn ai ? Mẹ quê khóc mãi đêm dài Da mồi tóc bạc hôm mai bơ phờ
01/08/2016(Xem: 18597)
Phận con chữ hiếu phải làm đầu Đệ tử trung thành hãy nhớ mau Sinh đẻ cưu mang nhiều cực khổ Dưỡng nuôi giáo dục nhọc dường nào Trẻ thơ vâng dạ siêng hành luyện Khôn lớn hiến hy hòa thuận nhau Báo hiếu song thân năng hoạt động Vu lan ân nghĩa chí thành cầu.
31/07/2016(Xem: 12513)
Đời ẩn sĩ tu hành không ai biết- Tự hiểu mình là biết cả trời mây- Nước sông hồ theo dõi bước ai đây ?