Lời cuối cùng của Thầy

20/08/201510:19(Xem: 13621)
Lời cuối cùng của Thầy

su phu



Lời cuối cùng của Thầy

Thoại Hoa

 

Con hãy ngồi xuống đây

Nghe câu chuyện của Thầy

Đêm khuya chùa tĩnh lặng

Chén trà sen khói bay

 

Thầy xây chùa đã nhiều

Tăng ni biết bao nhiêu

Quanh năm lo dịch sách
Giảng kinh Phật giáo điều

 

Gắng Hoằng Pháp lợi sanh

Phật sự đã viên thành

Cả một đoàn đệ tử

Đã vững bước lữ hành

Mây trời rộng mông mênh

Con đường đi gập ghềnh

Khó khăn Thầy đã vượt

Hôm nay lòng nhẹ tênh

 

Thầy còn một điều thôi :

Ao ước về quê nôi

Nhìn chùa xưa nhà cũ

Nơi Mẹ cho ra đời

 

Nhưng nước mình gian truân

Kể từ bắc chí nam

Còn bao người vô cảm

Chưa diệt sân si tham

 

Thầy nhìn về tương lai

Cố giấu tiếng thở dài

Khiến mắt con ngấn lệ

Hỏi hương trầm khói cay ?

 

**************

Rồi ngày tháng đi qua

Thầy đã theo Phật Đà

Bỏ lại niềm nuối tiếc

Chưa được về quê nhà.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/02/2012(Xem: 16040)
Cõi tạm trần gian chừ viễn biệt Lời thiên thu gọi đón ta về Nhưng trước ngày đi xin gởi tặng Cho người dăm ca khúc tình quê
01/02/2012(Xem: 24949)
Một tấm lòng, một con tim hay một thông điệp mà Mặc Giang nhắn gởi: “Cho dù 10 năm, 20 năm, 30 năm. Năm mươi năm nửa kiếp còn dư, Trăm năm sau sỏi đá còn mềm...
28/01/2012(Xem: 19006)
Bỗng chợt thấy già nua nào có tuổi, Chẳng buồn lo, hân hoan lòng tràn ngập. Ngày tháng trôi, ra đi từng bước nhỏ
26/01/2012(Xem: 15437)
Nhâm Thìn năm mới ước mơ Xin dùng tâm khảm họa thơ tặng đời Cầu cho thế giới, muôn loài Sống trong hạnh phúc, vui say hòa bình
23/01/2012(Xem: 18250)
Có lẽ Ngài chỉ mượn cảnh mùa xuân để diễn đạt sự chứng ngộ của Ngài. Mà sự chứng ngộ của riêng Ngài thì làm sao kẻ phàm phu tục tử như chúng ta có thể thấu triệt được.
23/01/2012(Xem: 25098)
Xuân hiểu là một bài thơ ngũ ngôn tứ tuyệt xinh xắn, trong trẻo, hồn nhiên, thuần túy tả cảnh buổi sớm mùa xuân thật thơ mộng. Bài thơ có lẽ được viết khi Trần Nhân Tông còn trẻ...
22/01/2012(Xem: 13492)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa
22/01/2012(Xem: 14180)
Ta là Di Lặc, Đức Phật của mặt trời Ta chiếu soi với lòng từ ái bình đẳng đến tất cả Ta được gọi là Đức Phật kế tiếp không phải bởi vì ta sẽ biểu hiện trong hình sắc thân thể Nhưng bởi vì ta sẽ đến với những ai tiến bộ trên những giai tầng của con đường tâm linh và nói: " Hãy là những người thân hữu hạnh phúc, và hãy ban bố phước lành."
22/01/2012(Xem: 14171)
Trước khi định nói điều gì Ta nên học hạnh nhu mì lắng nghe, Trước khi chỉ trích, cười chê Ta nên nhìn lại tự phê phán mình.
21/01/2012(Xem: 18128)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa kể lại một thời Đức Phật đã ngồi vắng lặng