Nguồn suối (thơ)

09/02/201323:24(Xem: 15810)
Nguồn suối (thơ)

hoa_hong (8)Nguồn suối

 

Mẹ là bài trường ca không đoạn kết

Mẹ là thiên thần không ở trên cao

Mẹ cho ta từng hơi thở ngọt ngào

Mẹ sưởi ấm tim hồng khi giá lạnh

 

Dù ngôn ngữ có trăm phương ngàn lối

Dù âm điệu có khác biệt đông tây

Nhưng tiếng Mẹ vẫn được gọi lên từ muôn ngàn nẻo sống

Mẹ là suối nguồn

Là vùng đất bình yên

Mẹ là quê hương cho cả hai miền

Tâm và vật đều khởi đi từ lòng Mẹ

Mẹ dạy con tiếng nói làm người

Trao cho con một niềm tin để sống

Mẹ là ngọn hải đăng trong đêm tối ba mươi

Mẹ là giọt mưa rào khi nắng hạ

Là chất men trong dung dịch yêu thương

Mẹ rộng lớn như hư không

Mẹ thâm sâu như đáy biển

Mẹ hiền hòa như Phật ở bên ta

Thế mà con đã vụng về đánh mất đi niềm tin muôn thửơ

Tự tách rời ra khỏi tư trường của mạch sống thần tiên

Con mải mê đi tìm bóng mát cuộc đời

Nhưng đâu biết Mẹ là tàng cây đa cổ thụ

Là bông hồng, là ánh sáng quang minh

Mẹ là đất lành để yêu thuơng thẩm thấu

Là vùng trời mở rộng, vỗ cánh chim bay

Sung sướng quá!

Khi ta mơ về Mẹ

Mạch sống căn đầy trong từng buớc chân con

Một thoáng hiện về

Ngàn năm âm hưởng

Mẹ trong cuộc đời như nhịp đập con tim

Oâi đẹp quá!

Ngôn ngữ loài người có bao giờ nói hết

Mẹ là suối nguồn tưới mát đất yêu thương.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/07/2012(Xem: 13925)
Con thường sống ngẩn cao đầu mẹ ạ Tính tình con hơi ngang bướng kiêu kỳ Nếu có vị chúa nào nhìn con vào mắt Con chẳng bao giờ cuối mặt trước uy nghi
28/07/2012(Xem: 17786)
Cái gọi là Đường Lưỡi Bò Nghe thật lạ, không vô Cũng không phải dưới đất chui lên Cũng không phải trên trời rớt xuống...
28/07/2012(Xem: 19987)
Biển Đông dậy sóng Đang đe dọa Việt Nam cùng Đông Nam Á Đường Lưỡi Bò là lưỡi hái xâm lăng...
10/07/2012(Xem: 22055)
Đời vốn vô thường, nhân duyên nghiệp báo Hãy cùng nhau nương náo trọn kiếp người...Quảng Chánh
09/07/2012(Xem: 13808)
Mười ngón tay ngoan em chắp búp sen thiền, Nguyện cuộc đời hết cảnh khổ triền miên... Thích Phước Ngọc
01/07/2012(Xem: 25651)
Ai mong ước trở về Chân-Thiện-Mĩ Cũng phải vào nguồn tỉnh thức tâm linh Cần hướng đến mẫu số chung: Vô Ngã
24/06/2012(Xem: 16596)
Bạch Xuân Phẻ là nhà thơ không xa lạ gì với nhiều người. Anh còn có biệt-hiệu là Tâm Thường Định. Thơ anh đã xuất-hiện trên nhiều trang mạng, trên báo-chí trong và ngoài nước. Anh đã cho ấn-hành bốn tập thơ “Hương Lòng”, “Mẹ, Cảm-Xúc Và Em”, “AWAKEN: Buddhism, Nature, and Life”, và “Tưởng Niệm và Tri Ân”.
24/06/2012(Xem: 14914)
Quay về nương tựa thắng duyên, Vào trong cửa Tịnh, lìa miền trần ô. Hòa trong thời khóa: “nam mô”, Vơi niềm tục lụy, chồi Bồ Đề sanh. Thích Minh Tuệ
24/06/2012(Xem: 14020)
Tôi đã trút linh hồn bên hố thẳm Của bến bờ mộng tưởng với trăm năm Nghe gió hú qua sườn đồi thăm thẳm
22/06/2012(Xem: 13146)
Bồng bềnh ẩn hiện bóng ngư ông Neo chiếc thuyền nan giữa bến sông Rộn rã thả câu trong quạnh vắng