Trên đỉnh Phù Vân

04/02/201310:00(Xem: 19466)
Trên đỉnh Phù Vân

yentu2Trên đỉnh Phù Vân

 

Đường lên Yên Tử mây dìu bước

Qua suối Giải Oan đá dẫn đường

Hoa yên dấu ấn thời Điều Ngự

Bảo Sát âm vang một cõi Thiền

 

Rừng tháp đây rồi lưu chấn tích

Mái chùa che cả một giang sơn

Chùa Đồng vang dội linh thiêng núi

Cột đá uy nghiêm đứng giữa dòng

 

Hàng tùng che mát lòng nhân thế

Gốc sứ nhả hương giữa bụi trần

Sỏi đá rêu phong còn biết nói

Người đời sao nỡ để ai quên

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/08/2016(Xem: 14930)
Sáu nẻo xuống lên là chi nhỉ Bốn loài sinh tử tựa chiêm bao Xa xưa như mới hôm nào 04 Ngày mai mờ mịt cớ sao đón chờ
27/08/2016(Xem: 17722)
Cộng sinh cộng hưởng phận bèo - Dạt trôi chìm nổi giàu nghèo chen nhau - Héo tàn, nở rộ bể dâu - Nắng mưa cùng chịu trước sau một hồ
27/08/2016(Xem: 17520)
Vạn hữu trùng trùng dưới mắt tôi Vung tay tuệ kiếm gãy làm đôi Tan tành lũ khủ hai hình tướng Sắc sắc không không chạy ngược xuôi
27/08/2016(Xem: 17753)
Một thương đồng vọng chuông chùa Hai thương tiếng trống chuyển mùa Vu Lan Ba thương trang trọng lễ đàn Bốn thương bửu điện Phật vàng uy nghi Năm thương rực rỡ màu y Sáu thương ánh mắt Tăng Ni dịu hiền Bảy thương thanh đạm mùi Thiền Tám thương lời giảng thâm uyên lý mầu Chín thương thành kính nguyện cầu Mười thương chữ Hiếu đứng đầu hạnh tu.
27/08/2016(Xem: 14862)
Đã biết khổ thì đừng gây thù oán Lấy từ bi xoá bỏ hận thù kia Nếu mai đây cuộc sống có chia lìa Ta vẫn nở nụ cười như Đức Phật
26/08/2016(Xem: 18191)
Thơ và Nhạc Phật Giáo. Thơ Thích Nữ Phước Hoàn, Nhạc Trần Nhật Tân
26/08/2016(Xem: 13031)
Nghiệp thì luôn có cả hai Nghiệp lành nghiệp dữ ở ngay tâm mình Tự ta chuyển nghiệp cho mình Nghe theo lời Phật an bình hôm nay
25/08/2016(Xem: 14762)
Vũ trụ xoay vần đêm sáng Đời người sanh tử mãi luôn Trăm sông chảy về biển cả Ai đi chẳng nhớ về nguồn
24/08/2016(Xem: 17239)
Tôi chết từng khoảnh khắc- Từng sát-na hồi sinh. Tôi xác thân tứ đại - Tôi linh hồn điêu linh!
24/08/2016(Xem: 12996)
Lửa rừng bùng cháy khắp mọi nơi - Đồi núi Cali đỏ rực trời- Hai miền Nam Bắc càng khốn đốn- Do bởi tâm người tạo thảm thê-