Không đề 3 (thơ)

27/03/201320:09(Xem: 12401)
Không đề 3 (thơ)

hoa sen 2a

Không Đề 3 .....

Thiên Hương

Có những cánh tay già nua đưa ra giữa chợ

Chờ đợi những đồng tiền từ những thương hại rớt rơi

Những ánh mắt thâm u, không thấy một nét cười

Đời vô vọng, nên người không hyvọng ...

Trên những nẻo đường tôi đã đi qua,

Trên những phố chợ dập dìu người qua lại

Tôi đã bao lần, thấy những cánh tay như thế

Tôi đã bao lần, thấy những cuộc đời như thế

Tại sao ... trong cuộc sống tạm này

Có những con người no say phè phỡn

Cũng có những người thiếu cơm áo hàng ngày

Có những người đi tìm hoài những cơn mơ ảo ảnh

Cũng có những người chỉ thèm khát chiếu, cơm

Tại sao ... tôi vẫn đi tìm hoài những điều cao vọng

Vẫn đi tìm hoài những hư ảnh phù du

Vẫn đưa tay níu kéo những mộng ước điên rồ

Quên cuộc đời vẫn còn những người đơn sơ thèm sống

Tôi đang đi giữa lòng cuộc đời

Tôi đang lần mò trong thế gian mù mịt

Tôi đang kiếm tìm những hi vọng

và những hạnh phúc nhỏ nhoi

Tôi đang cố tìm một ánh đuốc thắp sáng cho sự sống mình

Có phải, khi mình quá dư thừa

Là lúc, mình cảm thấy mình quá nhiều thiếu thốn

Có phải, khi mình quá bon chen

Là khi, mình cảm thấy rã rời thực sự

Vậy thì, tại sao ...

Không nhìn thẳng vào cặp mắt đang long lanh trong gương

Không tự nhận mình còn nhỏ nhoi ích kỷ

Không quên đi những buồn bã giận hờn

Không cố nén những ưu tư vô bổ

Để tự nói với mình

để được nói với người

là cuộc sống này không đáng chán lắm đâu.....

 

---o0o---

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/07/2014(Xem: 15824)
Em xin.. vừa đủ muộn phiền Để môi còn biết làm duyên nụ cười. Em xin vừa đủ niềm vui Để em biết sống ngọt bùi sẻ chia Em xin vừa đủ bạn bè Khi đời mưa gió.. vỗ về, ủi an. Em xin vừa đủ trái ngang Để thương thêm cảnh lầm than kiếp người. Em xin vừa đủ ơn đời Đề hồn chan chứa một trời yêu thương..
23/07/2014(Xem: 21035)
Thật thảm thương cho chuyến bay định mệnh Ba mẹ con người Việt phải chia ly Hai chín năm (295) người số phận chung kỳ Phần thân xác thấp thỏm chờ nhận diện Bao người thân đang góp phần cầu nguyện Cho linh hồn nghe pháp sớm siêu thăng Thác an nhiên về nơi chốn vĩnh hằng
22/07/2014(Xem: 16578)
Sắc sắc, không không, như bóng ngựa, Trùng trùng, điệp điệp, tựa áng mây. Mặt trời đông mọc, lặn tây, Sớm còn chiều mất, cỏ cây nở tàn. Cuộc đời như ngọn đèn trước gió, Khi lu mờ khi sáng tỏ nay mai. Con thuyền chèo lái đôi tay, Qua bao chìm nổi, chuổi ngày trầm luân.
22/07/2014(Xem: 23763)
Ngón tay chụm lại với nhau, Như sen một búp, dịu màu hồng tươi, Ngón dài, ngón ngắn, yên vui, Cùng nhau nương tựa, bỏ rơi muộn phiền. Chắp tay niệm Phật triền miên,
22/07/2014(Xem: 17034)
Lá xanh hoa trắng hội duyên Gió đưa nắng sớm mái hiên sân chùa Vi vu hàng liễu đong đưa Tu Viện Quảng Đức, nay mùa Kiết Đông Hai ngàn mười bốn (2014) chung lòng Tăng, Ni, Phật tử tình nồng đạo thâm Trang nghiêm Chánh điện hương trầm Hương Giới, hương Định nở mầm Huệ sâu Lời Kinh diệu vợi nhiệm mầu Thanh âm Mật Pháp, cuối đầu tri ân
20/07/2014(Xem: 16330)
Ánh mắt nào hiền dịu Nhìn đời bằng tình thương Là nhìn sâu thấu hiểu Thông cảm cuộc đời thường
19/07/2014(Xem: 15263)
Vui buồn kiếp nhân thế Đau khổ cả thân tâm Bao nhiêu lần đổ lệ Bấy nhiêu cuộc thăng trầm
19/07/2014(Xem: 13873)
Hai chuyến bay định mệnh MH370 xuất phát từ Mã Lai đi Bắc Kinh Vào khuya Thứ Bảy vút lưng trời lồng lộng thinh thinh Chưa đi vào không phận Việt Nam thì quay đầu biến mất MH17 khởi hành từ Hòa Lan tới Mã Lai Vào Thứ Năm tay chào tay vẫy buông rèm Vun vút lao lên đến Miền Đông nước Ukraine Thì gãy cánh, nhủi xuống, nổ tung, bốc cháy
18/07/2014(Xem: 14248)
Hạ về hai chữ thân thương, Hạ về trên mỗi nẻo đường nhân gian. Hạ về thú vị vô vàn, Hạ về Tăng chúng các hàng An cư. Hạ về nương tựa ân sư, Hạ về học được chơn như ý thiền.
17/07/2014(Xem: 15743)
“Bạch đại đức, những ai chưa chứng đắc Niết-bàn có thể biết Niết-bàn là cảnh vui chăng?” “Có thể biết.” “Làm sao có thể biết?” “Đại vương, có những người chưa từng bị chặt tay, chặt chân, họ có thể biết bị chặt tay chân là đau đớn, khổ não hay không?” “Thưa, có thể biết.” “Làm sao có thể biết?” “Vì tuy họ không bị chặt tay chân, nhưng họ đã được nghe những kẻ bị chặt tay chân kêu la, than khóc, nên họ biết đó là đau đớn khổ não vậy.” “Cũng như thế, đại vương. Người chưa chứng đắc Niết-bàn cũng có thể biết Niết-bàn là cảnh vui sướng, vì được nghe những vị đã đắc đạo thuật lại những sự an ổn, thanh thản ở cảnh Niết bàn.” (Kinh Na Tiên Tỳ Kheo)