Đuốc Tuệ Quang Minh (thơ)

26/12/201210:13(Xem: 12423)
Đuốc Tuệ Quang Minh (thơ)

                           

ngon duoc


ĐUỐC TUỆ QUANG MINH


Kính tặng Hòa thượng Thích Giác Lượng

 

Bài 1:

 

Hương thơ thơm ngát các lân bang

Đuốc tuệ quang minh, ánh đạo vàng.

Phật Pháp đưa đường về bến giác

Thiền môn dẫn lối, đến vinh quang.

Khuyến tu, Phật tử đồng khai ngộ;

Tâm niệm tòan dân, nước vẻ vang

Hỷ xả, đức cao và đạo trọng;

Hoa Đàm nở rộ khắp doanh hoàn.

 

Bài 2:

 

TIẾP NHẬN “HOA THƠ”

 

Tiếp nhận “Hoa Thơ” Hòa thượng trao;

Nguyên giai hân hạnh, biết là bao.

Lời thơ tuyệt diệu, như châu ngọc,

Ngọn bút hoa văn tựa gấm thêu.

Đuốc tuệ hoằng dương, tâm chánh đại,

Hoa Đàm khai ngộ, dạ thanh cao.

Thiền môn cũng lắm thi hào nhĩ?

Tài tử văn nhân, rạng ánh sao .

 

Bài 3:

 

VẺ VANG NƯỚC VIỆT

 

Rất mừng Hòa thượng đã quan tâm,

Giới thiệu đêm thơ, cảm tạ thầm.

Tác phẩm đầu tay, còn khiếm khuyết,

Lời thơ cổ Việt, chửa cao thâm.

Tha phương khách thổ, chưa yên dạ;

Góc bể chân trời vẫn khổ tâm!

Văn hóa Tiên Long mong khởi sắc;

Vẻ vang nước Việt, muôn ngàn năm.

 

                                Los Angeles, 08-8-2007

                                 Việt Nữ Hoan Châu

 

 

 

 

Đáp họa y vận

                Thơ Việt Nữ Hoan Châu

 

Bài 1 :

 

MƯỢN HOA ĐÀM ĐUỐC TUỆ LÀM  DUYÊN

 

Hữu duyên thơ trải khắp lân bang.

Tải đạo truyền soi, ánh đạo vàng.

Mượn bút làm thuyền đưa khách tục,

Dĩ văn  dắt lối  đến minh quang.

Thượng hoằng Phật Pháp: Đời khai ngộ,

Hạ hóa chúng sanh: Đạo vẻ vang.

Hỷ, Xả, Từ, Bi, tâm đại lượng,

Hoa Đàm Đuốc Tuệ, tiếp nhân hòan.

 

Bài 2 :

 

TÌNH THI HỮU

 

Âu cũng là duyên mới mạo trao,

Đây tình Thi hữu, quí ngần bao.

« Hoa Thơ » góp nhặt làm quà mọn,

Bút tả  gieo vần, tự kết thêu.

Trang trí cho đời nguồn chánh lý,

Hoằng dương Phật Đạo nghĩa thanh cao.

Như Lai sứ mạng, Tăng hành sự,

Trăng Pháp hơn ngàn vạn ánh sao.

 

Bài 3 :

 

VĂN HIẾN VIỆT MUÔN NĂM

 

Ai làm văn hóa cũng quan tâm,

Những buổi sơ giao ước nguyện thầm.

Tác phẩm chào đời, mong giới thiệu,

Văn Thơ ra mắt, gởi tình thâm.

Nghĩa đời âu cũng là truyền thống,

Tình đạo phải chăng trọn chữ tâm.

Bút Việt, lòng chân lưu vạn kỷ.

Lo gì văn hiến chẳng muôn năm.

 

                             San Jose, ngày 10-10-2007

                             Giác Lượng Tuệ Đàm Tử

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/05/2014(Xem: 19041)
Xưa kia Từ Phụ đản sanh Chính là đem lại an lành thế gian Vì đời khổ lụy bất an Chúng sanh phải chịu muôn ngàn đau thương
12/05/2014(Xem: 14409)
Mẹ luôn là dòng suối mát Là suối nguồn rưới mát đờii con. Thức khuya dậy sớm trông nom Miếng cơm manh áo cho con ấm lòng
12/05/2014(Xem: 14550)
Nhớ Mẹ Kính dâng Mẹ Tâm Thái, 82 tuổi Nhân ngày Mother's Day Con thường suy nghĩ sẽ một ngày Mẹ về với Phật cảnh phương Tây Để nghe giáo pháp Như Lai thuyết Tỏ ngộ từ đây, ở nơi này.
12/05/2014(Xem: 15408)
Thế gian này thật là kỳ diệu. Có những thứ rất nhỏ bé, rất mong anh mà chúng ta thường không để ý đến, hoặc tưởng là không quan trọng, không vĩ đại, nhưng chính cái nhỏ bé, mong manh ấy mới là nguồn cội của tất cả mọi thứ.
10/05/2014(Xem: 21442)
Phật giáng trần cho chúng sanh lời khai thị: “Lìa sanh tử” là cứu cánh việc tu hành Xem "cái ta" như phương tiện độ quần sanh “Duy ngã độc tôn” (1) biến “ta” thành năng lượng
06/05/2014(Xem: 30669)
Vừa đản sanh chín rồng phun nước tắm Mang an vui mát mẻ đến trần gian Xóa khổ đau an ủi kẻ nghèo nàn Vì chỉ rỏ mỗi tâm đều có Phật
02/05/2014(Xem: 21284)
Đêm Thiêng Thể lung linh Đâu Suất Vệt chân dài liễu thế cưu mang Thẳm từng cao vào lên chất ngất Êm như mơ rót ngọc cung vàng
02/05/2014(Xem: 21211)
Rằm tháng tư ngày Phật giáng trần Ba nghìn thế giới kết hoa vân Đông phương hào khí soi đường sáng Ấn Độ tư duy dẫn đạo chân
01/05/2014(Xem: 24349)
Quảng Đức Tu Viện hôm nay Rộn ràng tấp nập mừng ngày Đản Sanh Thích Ca Từ Phụ Cha Lành Giáng trần cứu khổ, sáng danh Đạo Vàng Thầy trò Tu viện Đạo tràng Thành tâm thiết lễ lập đàn cung nghinh
01/05/2014(Xem: 17157)
Từ vị trí đỉnh đồi chạm chân mây, không ít người phấn khích, một mình cất lên tiếng hú sảng khoái để âm hưởng của mình từ trên cao dội xuống thung lũng, từ vách đá này vang sang vách đá kia, và có thể làm lạnh cả vòm trời xanh lơ trên đầu. “Hữu thời trực thướng cô phong đảnh Trường khiếu nhất thanh hàn thái hư” (Thiền sư Không Lộ) Có khi lên tận đầu non quạnh Cười tràn một chuỗi lạnh hư không.